DANH MỤC
  • Thế sự
 
  • Chánh kiến
 
  • Giới luật
 
  • Đại tạng kinh Việt nam
 
  • Tìm hiểu kinh Nikaya
 
  • Dựng lại Chánh pháp
 
  • Nghiên cứu – Đối luận
 
  • Tham vấn – Hỏi đáp  
  • Thư viện
 
 
 
  Cập nhật ngày: 14/10/2017
 
  Cập nhật ngày: 03/06/2017
 
  Cập nhật ngày: 23/08/2016
 
  Cập nhật ngày: 21/08/2015
 
  Cập nhật ngày: 02/04/2015
 
  Cập nhật ngày: 18/09/2013
 
     
 
  • Thư viện thầy Thông Lạc
 
  • Danh mục trên Giọt Nắng Chơn Như.
 
  • Vấn đạo thầy Thích Bảo Nguyên
 
  • TV Chơn Như (YouTube)
 
  • Tu viện Chơn Như
 
  • Chơn Lạc
 
     
     THỐNG KÊ  
  Số người Online: 4  
  Số lượt truy cập: 26938  
     
  Untitled Document
   
 
  Chánh kiến
• KINH MƯỜI HAI CỬA VÀO ĐẠO  
Cập nhật ngày : 27.04.2014 (Đã đọc : 5426 lần )

30- PHÁP CHÂN CHÁNH

Pháp Chân Chánh của Phật là pháp gì? Pháp Chân Chánh là pháp diệt trừ tâm ngũ triền cái và bảy kiết sử: Một lần nữa chúng tôi xin nhắc lại Ngũ Triền CáiThất Kiết Sử.


              Ngũ Triền Cái
gồm có:

              1- Tham triền cái,
              2- Sân triền cái,
              3- Si triền cái,
              4- Mạn triền cái,
              5- Nghi triền cái.

             Bảy Kiết Sử gồm có:
            1- Ái kiết sử,
            2- Sân kiết sử,
            3- Kiến kiết sử,
            4- Nghi kiết sử,
            5- Mạn kiết sử,
            6- Hữu tham kiết sử,
            7- Vô minh kiết sử.

Người ở thế gian tâm họ thường sống với tâm ngũ triền cái và thất kiết sử, vì thếhọ sống trái ngược lại Phật giáo. Cho nên pháp của Phật giáo thì nhắm vào ngũ triền cáivà thất kiết sử tiêu diệt chúng. Bởi vậy pháp của Phật giáo hoàn toàn đi người lại pháp thế gian. Khi đi ngược lại như vậy thì khó cho người thế gian chấp nhận và tu tập được nên đức Phật dạy: “Chánh pháp ta vừa chứng được thật là sâu xa vi diệu, nếu vì chúng sanh mà thuyết giảng, chắc chắn họ không hiểu nổi, còn sanh tâm hủy báng nữa là khác. Nếu vì chúng sanh dâm, nộ, si mà thuyết pháp, tất nhiên họ không thừa hành, quả thật là luống công vô ích, Pháp vi diệu nầy tương phản với pháp thế gian. Chúng sanh bị dục nhiễm, ngu si che lấp nên không tin hiểu nổi”.(Trường A Hàm tập I trang 69).

Đúng vậy, trải qua hơn 2500 năm mà chẳng thấy ai tu chứng như Phật. Thật là pháp đi ngược pháp thế gian nên khó ai tu được giải thoát hoàn toàn.

Đến thời đại chúng ta hiện giờ mới có một người làm chủ được sinh, già, bệnh, chết và người ấy ra công dựng lại giáo pháp ấy để người nào hữu duyên cùng tiếp vòng tay đểlàm sống lại nền đạo đức nhân bản - nhân quả của Phật giáo thì đó là đem lại hạnh phúc an vui cho loài người. Nhưng khó thay, trong cuộc đời tìm cho ra được một người có quyết tâm có ý chí dũng mãnh, gan dạ xem sự sống chết nhẹ tựa lông hồng thì mới tu tập chứng đạo.

Giải thoát ai cũng muốn tu mà lại sợ khổ; giải thoát ai cũng muốn tu mà đời không muốn bỏ. Cho nên tìm một người tu tập vì mọi người, vì Phật pháp thì khó tìm quá. Trên hành tinh hiện nay có hằng tỷ tỷ con người mà tìm cho ra một con người thật là khó vô cùng. Nhiều khi Thầy muốn vào Niết bàn cho xong, nhưng không nỡ tâm nên đành phải nán ở lại một đôi ngày mà thôi.

31- CÓ BẢY PHÁP LÀM CHO CHÁNH PHÁP ĐƯỢC TĂNG TRƯỞNG VÀ KHÔNG BỊ TỔN HOẠI

Có bảy đức hạnh mà mỗi người ai cũng sống được, vì bảy đức hạnh này giúp cho con người sống được bình an, yên vui mà không ác pháp làm khổ đau. Chúng ta hãy lắng nghe đức Phật dạy bảy pháp:


                 “1. Thích giản dị, không thích sống rờm rà, cầu kỳ.
                 2. Ưa thích yên lặng, không thích nói nhiều.
                 3- Ít ngủ nghỉ, không ham ngủ.
                 4- Không kết bè, kết bạn, không nói những điều vô ích.
                 5- Không tự khoe khoang trong khi mình thiếu đức.
                 6- Không kết bạn với những người xấu ác.
                 7- Thích ở một mình nơi rừng núi thanh vắng”.(Trường A Hàm tập I trang 92)

Đức Phật dạy bảy đức hạnh này rất tuyệt vời, nếu một người thực hiện bảy đức hạnh này thì ngay trong đời này đã tìm thấy sự giải thoát liền, không cần phải tu tập pháp nào khác nữa.

Nếu sống với đức hạnh thứ nhất “Thích giản dị, không thích sống rờm rà, cầu kỳ” đó là một lối sống đơn giản, không hao tốn tiền bạc, không rờm rà, ít muốn biết đủ. Đức hạnh rất phù hợp với người tu sĩ Phật giáo.

Nếu sống với đức hạnh thứ hai “Ưa thích yên lặng, không thích nói nhiều”. Đó là một lối sống trầm lặng, sống độc cư, sống một mình. Đức hạnh này rất phù hợp với con đường tu tập giải thoát của Phật giáo.

Nếu sống với đức hạnh thứ ba “Ít ngủ nghỉ, không ham ngủ”. Đó là lối sống của người thông minh, sáng suốt, minh mẫn, tỉnh giác. Những người có lối sống như vậy là lối sống của người tu sĩ Phật giáo.

Nếu sống với đức hạnh thứ tư “Không kết bè, kết bạn, không nói những điều vô ích”. Đó là lối sống độc cư phòng hộ sáu căn, lối sống của những bậc chân tu của nhữngngười thoát tục của những người xuất thế gian.

Nếu sống với đức hạnh thứ năm “Không tự khoe khoang. trong khi mình thiếu đức”. Đó là lối sống khiêm tốn của những bậc Hiền Thánh, người thế gian không thể làmđược. Người thế gian hễ làm được những gì thì khoe khoang không hết lời.

Nếu sống với đức hạnh thứ sáu “Không kết bạn với những người xấu ác”. Ngườixưa thường nói: “Chọn bạn mà chơi”. Đúng vậy; gần mực thì đen, gần đèn thì sáng. Chơi với những người bạn xấu ác thì sẽ ảnh hưởng xấu và tai tiếng xấu. Đây là một đức hạnh rất cần thiết cho sự giao tiếp với mọi người trong cuộc sống chung đụng trong gia đình và xã hội.

Nếu sống với đức hạnh thứ bảy “Thích ở mình nơi rừng núi thanh vắng”. Đây là đức hạnh của những bậc tu hành chân chánh sống nơi rừng núi thanh vắng. Bởi tu hành nơi rừng núi thanh vắng thì mới xả tâm ly dục ly ác pháp trọn vẹn.

Tóm lại, người muốn tu hành giải thoát thì phải sống trọn vẹn bảy đức hạnh này. Muốn sống đúng bảy đức hạnh này thì phải tu tập hết sức chớ không phải là lời nói suông, vì nói thì rất dễ nhưng sống được với bảy đức hạnh này là một công trình tu tập. Người ta thường nói đức hạnh nhưng người ta không thể sống với đức hạnh này ngay liền được. Nói thì dễ nhưng làm rất khó. Bởi bảy đức hạnh này đã xác định được sự ly dục ly ác pháp của một tu sĩ giải thoát, vì thế quý vị nên lưu ý.

            32- THẾ NÀO LÀ TỲ KHEO TỰ THU NHIẾP TÂM MÌNH?

Thu nhiếp tâm mình là một kỳ công tu tập chớ không thể chỉ hiểu biết trong kinh sách suông là thu nhiếp được tâm. Chúng ta hãy nghe Đức Phật dạy:

“Thế nào là các tỳ-kheo tự thu nhiếp tâm mình? Ấy là các tỳ-kheo trước quán Thân trong thân, tiếp theo quán thân ngoại thân, sau nầy là quán thân trong thân và ngoại thân. Phải quán một cách siêng năng, không lười biếng, ghi nhớ không quên để từ bỏ lòng tham dục, lo buồn của thế gian. Sau khi quan sát như trên xong, kế tiếp theo quán sát về Thọ về Tâm và về Pháp cũng như thế.” (Trường A Hàm tập I trang 110)

Đây là Đức Phật dạy tu tập Tứ Niệm Xứ. Đầu tiên chúng ta phải tu tập Quán Thân Trong Thân, khi quán thân trong thân cho được thuần thục rồi mới Quán Thân Ngoại Thân. Sau khi tu tập quán thân ngoại thân được thuần thục rồi mới tu tập kế tiếp Quán Trong và Ngoại Thân. Khi quán thân xong thì tiếp tục quán thọ, quán tâm và quán pháp như quán thân vậy. Với mục đích quán thân, thọ, tâm và pháp là để từ bỏ và diệt trừ sạch Lòng Tham Dục.

Diệt trừ sạch lòng tham dục trên Tứ Niệm Xứ là tâm Bất Động, Thanh Thản, An Lạc và Vô Sự. Trạng thái tâm bất động thanh thản, an lạc và vô sự là trạng thái tâm Chánh Niệm Tĩnh Giác. Khi một người thường sống với tâm Chánh Niệm Tỉnh Giác là người đã chứng đạo. Cho nên chứng đạo của Phật giáo đâu có khó khăn, đâu có mệt nhọc. Vậy sao quý vị tu hành trông khó khăn quá, từ ngày này qua ngày khác. Trong thời Đức Phật còn tại thế, Đức Phật thuyết giảng xong một bài pháp là có người xả sạch Ngũ Triền Cái và Thất Kiết Sử cho nên nghe xong là Chứng Đạo.

Còn bây giờ Thầy nói khan cổ mà các con không buông bỏ Ngũ Triền Cái và Thất Kiết Sử. Biết những thứ này sinh ra đau khổ mà không buông bỏ cho thật sạch để chứng đạo như thời Đức Phật vậy. Nếu một người biết tu tập thì cứ ngay trên Tứ Niệm Xứ mà tu tập làm cho Thân, Thọ, Tâm, Pháp thanh tịnh không bị ác pháp hay chướng ngại pháp làm dao động tâm là chứng đạo.

Pháp môn Tứ Niệm Xứ là một pháp môn tu tập chứng đạo, nó đứng hàng thứ bảy trong Bát Thánh Đạo, vì thế quý vị đừng nghe nói Tứ Niệm Xứ liền ôm pháp tu hành. Quý vị có thấy không? Các sư Nam Tông mở các lớp dạy tu tập Tứ Niệm Xứ mà đủ các hạng người tu sĩ và cư sĩ đều về tu tập nhưng có người nào tu tập làm chủ Sanh, Già, Bệnh, Chết được đâu. Cuối cùng người tu theo Phật giáo thì đông vô kể, nhưng làm chủ thì chẳng có ai cả. Một cuộc lễ Phật giáo như đản sinh thì tu sĩ và cư sĩ tập trung lại trùng trùng lớp lớp, người ta thấy lực lượng Phật giáo ghê thật, nhưng sự tu tập chân chánh thì khó tìm ra một người.

Ở đây nói pháp Tứ Niệm Xứ, chớ trình độ tu tập Tứ Niệm Xứ thì chưa có ai tu tập được. Tại sao vậy? Vì đời sống giới luật chưa có ai sống trọn vẹn như vừa rồi bảy hạnh sống mà Đức Phật đã nêu ra. Xét cho cùng tìm một người sống đúng bảy hạnh này đâu phải dễ tìm. Phải không quý vị?

Giới hạnh chưa xong mà hô hào tu tập Tứ Niệm Xứ là để khoe khoang “háo danh” chớ tu tập ra gì. Ai cũng trình bày sự tu tập của mình là tâm Bất Động từ một giờ hai, ba giờ trên Tứ Niệm Xứ mà xem lại bảy hạnh ở trên không được một hạnh nào cả thì quý vị nghĩ sao? Có phải do tâm háo danh mà người ta sống trong tưởng không?

Tứ Niệm Xứ đâu phải là pháp môn để cho người gia đình chồng con hay vợ con còn ra vào mà tu tập được sao? Muốn vào tu tập Tứ Niệm Xứ thì lấy bảy hạnh làm tiêu chuẩn mà xét người tu, chớ quý vị muốn nói sao thì nói thì thật là vô trách nhiệm. Đâu phải quý vị muốn nói như thế là chúng tôi nghe theo như vậy sao. Chúng tôi có đủ cách để trắc nghiệm quý vị. Chúng tôi chỉ cần nhìn cách sống của quý vị là chúng tôi biết ngay liền tu tập Tứ Niệm Xứ được hay không.

33- OAI NGHI TẾ HẠNH

Một tu sĩ Phật giáo phải biết giữ gìn Oai Nghi Tế Hạnh, nếu không giữ gìn OaiNghi Tế Hạnh thì không phải là đệ tử của Phật. Oai Nghi Tế Hạnh của Phật giáorất là quan trọng. Vậy Oai Nghi Tế Hạnh như thế nào?

Chúng ta hãy lắng nghe đức Phật dạy: “Thế nào là các Tỳ kheo giữ gìn oai nghitế hạnh nghi đầy đủ? Ấy là các Tỳ kheo khi Đi thì biết mình Đi, khi Đứng thì biết minh Đứng, cho đến như Liếc Ngó hai bên hoặc Co, Duỗi, Cúi, Ngước,Đắp Y, Mang Bát và những việc Ăn Uống, thuốc men đều phù hợp với oai nghi.Phải khéo từ bỏ năm ấm cái, cho đến đi, đứng, nằm, ngồi, thức, ngủ, nói năng hayim lặng đều phải nhiếp tâm không cho tán loạn. Ấy là oai nghi mà các thầy Tỳ kheo phải giữ gìn đầy đủ”. (Trường A Hàm tập I trang 111)

Oai nghi tế hạnh của đức Phật dạy không ngoài pháp tỉnh thức trong các hành độngthân, khẩu, ý. Người tu sĩ Phật giáo là tu tập tỉnh thức trên thân hành nên đạo Phật mớicó bài pháp Thân Hành Niệm. Một bài pháp mà ai chuyên cần tu tập thì sẽ chứng đạo.

Trong kinh sách Phật giáo thường ca ngợi pháp môn Thân Hành Niệm, một phápmôn mà chúng tôi biên soạn thành một cuốn sách gối đầu nằm cho các tu sĩ lấy tên là:“Muốn Chứng Đạo Phải Tu Pháp Môn Nào?” Như vậy quý vị biết rằng pháp mônThân Hành Niệm quan trọng đến bậc nào trong việc tu tập để được làm chủ sinh, già,bệnh, chết.

34- CÓ NĂM THỨ BÁU KHÓ ĐƯỢC. Theo đường dẫn sau:

http://giotnangchonnhu.org/index.php?mod=detail&ID_theloai=16&ID_theloaitin=2&ID_tintuc=456

35- ĐỊNH KHÔNG TƯỞNG

Người tu theo Phật giáo khi thân già yếu dễ bị đau nhức chỗ này hay chỗ khác hoặc bệnh này bệnh khác. Ngay cả đức Phật còn nói: “Ta nay già rồi tuổi đã tám mươi, ví như chiếc xe cũ, nhờ phương tiện sữa chữa, mà đi đến nơi, đến chốn. Nay thân Ta cũng vậy, nhờ sức phương tiện mà kéo dài mạng sống đến ngày nay”.

Nhờ sức phương tiện mà kéo dài mạng sống đến ngày nay. Vậy sức phương tiện là gì? Sức phương tiện là Định Không Tưởng. Nếu ai nhập được Định KhôngTưởng thì thân được an ổn không đau nhức và tuổi thọ được kéo dài thêm như đức Phậtđã dạy: “Ta nhờ sự cố gắng mà đè nén được cơn đau. Hơn nữa Ta nhập Định Không Tưởng thì không còn nghĩ đến một điều gì, nên thân Ta an ổn không cóđau nhức”. (Trường A Hàm tập I trang 120). Định Không Tưởng là một loại thiền định của ngoại đạo, đó là Không VôBiên Xứ Tưởng. Ngoại đạo có bốn loại định tưởng:


                1- Không Vô Biên Xứ Tưởng
                2- Thức Vô Biên Xứ Tưởng
                3- Vô Sở Hữu Xứ Tưởng
                4- Phi Tưởng Phi Phi Tưởng Xứ Tưởng

Chỉ cần nhập được Không Vô Biên Xứ Tưởnglà làm chủ được thân bệnh nhưng khi xả ra thì thân bệnh đau nhức trở lại bình thường. Ngược lại chúng ta nhập vào Chánh Niệm Tỉnh Giác Định trên Tứ Niệm Xứ thì thân có bệnh sẽ hết bệnh và thân không bệnh sẽ không bệnh.

Chánh Niệm Tỉnh Giác Định là một phương pháp gọt rũa tâm làm cho tâm quét sách ngũ triền cái và thất kiết sử. Do ngũ triền cái và thất kiết sử bị quét sạch nên tâm Bất Động, không một ác pháp nào xen vào được. Nhờ thế tâm mới chứng đạo hoàn toàn, không còn trở lui trạng thái tâm thế gian nữa.

Định Không Tưởng chỉ là một pháp môn trốn tránh bệnh chớ không phải là một pháp môn đuổi bệnh như Bất Động Tâm Định, quý vị nên lưu ý.

36- NGƯỜI ĐỆ TỬ CHÂN CHÁNH

Chúng ta sinh ra cách đức Phật 2553 năm kể từ năm 2009 dương lịch mà chúng ta tu hành làm chủ được sinh, già, bệnh, chết tức là chúng ta là đệ tử xuất sắc nhất của đức Phật theo như lời Ngài đã dạy: “Sau khi Ta diệt độ, người nào có thể hành đúng như thế, tức là đệ tử chân chánh của Ta, là người học đạo xuất sắc”. (Trường A Hàm tập I trang 121)

Đúng vậy, con đường tu tập của đạo Phật tưởng chừng như bị mất, vì một lớp giáo lý của ngoại đạo đã phủ dầy lên che mất những lời dạy chân chánh của đức Phật. May thay trong thời đại chúng ta còn có người tu chứng, thật là hạnh phúc thay cho loài người còn đủ duyên với chánh pháp của Phật. Vậy chúng ta sinh ra trong thời này gặp được chánh pháp của Phật là một phước báu vô lượng. Do đó chúng ta hãy nỗ lực tu tập đừng biếng trễ bỏqua một dịp may ít có.

Gặp được chánh pháp là khó, thế mà đã gặp được thì nên buông bỏ hết các pháp thế gian để thực hiện con đường giải thoát, ngõ hầu cứu mình ra biển khổ và cũng là làm gương sáng cho mọi soi, để cùng nhau tiến bước trên đường về xứ Phật, để xứng đáng là người đệ tử xuất sắc nhất của Phật.

37- MỌI VẬT ĐỀU VÔ THƯỜNG

Bước chân vào đạo Phật chúng ta được học Các Pháp Đều Vô Thường. Khi thấu hiểũ Các Pháp Đều Vô Thường, đó là chúng ta đã có một Pháp Trí. Pháp Trí này giúp chúng ta thấu hiểu trên thế gian không có một vật gì thường hằng, nhờ đó chúng ta không còn chấp ngã, không còn dính mắc, không còn tham đắm dù bất cứ một vật gì nên chúng ta giải thoát hoàn toàn. Chúng ta hãy nghe đức Phật dạy: “Các ông hãy dừng cơn bi lụy, chớ ôm lòng buồn tủi, vì từ trời, đất cho đến người và vật không một ai sanh ra mà không chết, nếu các ông muốn cho pháp hữu vi không biến dịch, thì không thể có được”. (Trường A Hàm tập I trang 132).

Đúng vậy, quý vị hãy nhớ lời dạy này của đức Phật. Ngài dạy tất cả mọi người khổ là do không biết các pháp Vô Thường nên ưu bi sầu khổ buồn tủi. Nhưng từ khi đức Phật dạy các pháp đều Vô Thường nhưng sao mọi người nghe đều hiểu biết như vậy mà mọi người vẫn khổ. Đó là hiểu biết là hiểu biết, nhưng xả bỏ các pháp thế gian thì họ rất tiếc. Tại sao vậy? Vì họ không gan dạ, chí kiên cường không có nên không mạnh mẽ dứt khoát. Vì thế biết các pháp Vô Thường nhưng vẫn còn thấy thường hằng, còn dính mắc chấp ngã.

Muốn ra khỏi sự đau khổ thì ai cũng muốn, nhưng lìa bỏ các pháp thế gian thì không ai lìa được. Đức Phật biết chúng sanh khó dạy, nghe hiểu biết rồi để đó chớ không bao giờ làm theo lời dạy.

Từ ngày đức Phật ra đời đến nay là 2553 năm, tính vào năm 2009 dương lịch mọi người đến với đạo Phật ai cũng biết Các Pháp Vô Thường, nhưng lại không buông bỏ. Có một bài kệ dạy buông bỏ rất hay:


                “Buông xuống đi, hãy buông xuống đi!
                 Chớ giữ làm chi, có ích gì.
                 Thở ra chẳng lại còn chi nữa,
                 Vạn sự vô thường buông xuống đi!”

Theo như lời Phật dạy, dù chúng ta có muốn các pháp hữu vi không Vô Thường thì cũng không thể được vì nó là các pháp Vô Thường nên nó phải Vô Thường, không ai làm nó thay đổi được. Cho nên có những tôn giáo luyện thuốc trường sinh bất tử, mong muốn sống lâu, đấy là ảo tưởng của một số tôn giáo giàu tưởng tượng, sống trong tưởng.

Tiên đạo của Trung Hoa có một vị nào trường sinh bất tử chưa? Hay chỉ lừa đảo mọi người, người tu theo Tiên Đạo thành hồn và xác. Thân ngũ uẩn này là pháp Vô Thường, cái gì trong thân ngũ uẩn này là cái hồn, cái gì là cái xác. Khi chết đi thân ngũ uẩn tiêu hoại không còn một vật gì cả, vì nó là các pháp Vô Thường.

Do một số tôn giáo không thấu hiểu cho trong thân con người có linh hồn. Các nhà khoa học cũng đã tốn biết bao nhiêu công sức để khám phá linh hồn có hay không. Nhưng cuối cùng cũng chỉ hoài công vô ích mà thôi. Người nào thấy thật các pháp Vô Thườnglà người chứng đạo bằng Pháp TríTùy Trí. Bởi chỗ tâm Bất Động Thanh Thản An Lạc Vô Sự là chỗ sống của người chứng đạo. Chứng đạo của Phật giáo thật là đơn giản, người chưa tu tập cũng vẫn biết được tâm Bất Động.

Các tôn giáo tin có linh hồn là các tôn giáo giàu tưởng tượng, sống trong Tưởng, trong Vô Minh không biết các pháp Vô Thường đó là tự ôm vào lòng những sự khổ đau mà không biết.


Bài kì trước liên quan:
•  KINH MƯỜI HAI CỬA VÀO ĐẠO (09.04.2014). 23- Thấy Ta là thấy Pháp; 24- Sống một mình; 25- Ăn uống theo Phật giáo; 26- Chú tâm tỉnh giác; 27- Sa môn; 28- Nguyên do nào có sanh tử; 29- Nguyên do nào không có lão tử.
<<Quay lai
Gửi cho bạn bè Trang in
 
     
  Các bài viết khác của chủ đề Chánh kiến  
     •  CHÁNH PHÁP LÀ THUỐC HAY. Thầy Thích Bảo Nguyên. (20.11.2017)  
     •  THOÁT BIỂN KHỔ SINH TỬ. Thầy Thích Bảo Nguyên. (15.11.2017)  
     •  TÌNH YÊU HẠNH PHÚC GIA ĐÌNH. Thầy Thích Bảo Nguyên. (06.11.2017)  
     •  TRUNG ĐẠO LÀ DIỆT KHỔ 2. Thầy Thích Bảo Nguyên. (04.11.2017)  
     •  QUÁN TU TỨ NIỆM XỨ. Thầy Thích Bảo Nguyên. (31.10.2017)  
     •  Ý NGHĨA XUẤT GIA. Thầy Thích Bảo Nguyên. (24.10.2017)  
     •  TRUNG ĐẠO LÀ NIẾT BÀN. Thầy Thích Bảo Nguyên. (21.10.2017)  
     •  TRUNG ĐẠO LÀ DIỆT KHỔ. Thầy Thích Bảo Nguyên. (17.10.2017)  
     •  TINH TẤN DIỆT PHIỀN NÃO. Thầy Thích Bảo Nguyên (08.10.2017)  
     •  PHÁP TU TỨ CHÁNH CẦN. Thầy Thích Bảo Nguyên. (05.10.2017)  
     •  PHÁP TU NIỆM PHẬT. Thầy Thích Bảo Nguyên. (27.09.2017)  
     •  THIỀN XẢ TÂM. Thầy Thích Bảo Nguyên. (25.09.2017)  
     •  CHÁNH NIỆM THIỀN XẢ TÂM. Thầy Thích Bảo Nguyên. (18.09.2017)  
     •  ĐỘC CƯ THIỀN XẢ TÂM. Thầy Thích Bảo Nguyên. (12.09.2017)  
   
  TRANG : 1 | 2 | 3 | 4 | 5 ...[Next 5 of 40 pages] ...
     
 
   
 
   
Trang Chủ   |   Thư Ngỏ   |   Diễn Đàn   |   Liên hệ   |     Quản lý |  

 

©2012- Bản quyền thuộc GIỌT NẮNG CHƠN NHƯ
Email: banbientapgiotnangchonnhu@gmail.com
(Ghi rõ nguồn khi sử dụng tư liệu bài viết trong website này)