DANH MỤC
  • Thế sự
 
  • Chánh kiến
 
  • Giới luật
 
  • Đại tạng kinh Việt nam
 
  • Tìm hiểu kinh Nikaya
 
  • Dựng lại Chánh pháp
 
  • Nghiên cứu – Đối luận
 
  • Tham vấn – Hỏi đáp  
  • Thư viện
 
 
 
  Cập nhật ngày: 14/10/2017
 
  Cập nhật ngày: 03/06/2017
 
  Cập nhật ngày: 23/08/2016
 
  Cập nhật ngày: 21/08/2015
 
  Cập nhật ngày: 02/04/2015
 
  Cập nhật ngày: 18/09/2013
 
     
 
  • Thư viện thầy Thông Lạc
 
  • Danh mục trên Giọt Nắng Chơn Như.
 
  • Vấn đạo thầy Thích Bảo Nguyên
 
  • TV Chơn Như (YouTube)
 
  • Tu viện Chơn Như
 
  • Chơn Lạc
 
     
     THỐNG KÊ  
  Số người Online: 6  
  Số lượt truy cập: 26938  
     
  Untitled Document
   
 
  Chánh kiến
• KINH BA MƯƠI BẢY PHÁP TRỢ ĐẠO  
Cập nhật ngày : 05.03.2014 (Đã đọc : 8814 lần )

Bài kì trước: •  KINH BA MƯƠI BẢY PHÁP TRỢ ĐẠO (17.02.2014).

(Bài 9: Căn Cứ Vào Đâu… Minh Giải Thoát – Ba Minh; Bảy Giác Chi; Tứ Niệm Xứ; Ba Thiện Hạnh…)

Tiếp theo:

Pháp Thân Hành

1- Đi kinh hành 10 bước hoặc 20 bước rồi đứng lại nghỉ. Trong thời gian đứng nghỉ phải tập trung tâm vào hơi thở, nghĩa là biết hơi thở ra và hơi thở vào. Khi thở ra thở vào đếm một, kế tiếp thở ra thở vào đếm hai và cứ như vậy nương theo hơi thở, đếm từ 5 đến 20 hơi thở. Nhưng phải nhớ khi nhiếp tâm trong hơi thở không để một niệm nào xen vào, còn có niệm xen vào trong hơi thở thì tu tập bớt hơi thở lại.

Khi nào không có niệm khởi mới lần lượt tăng dần hơi thở lên, cũng như đi kinh hành vậy. Cứ chuyển tiếp tục đi kinh hành (20 bước) rồi đứng đếm hơi thở, tu tập như vậy từ 5 phút đến 30 phút, sau này lần lượt tăng lên dần đen một giờ.

Nên lưu ý, khi bước đi phải tập trung, tâm chỉ biết bước đi không có một niệm nào sinh khởi vào thì mới tăng dần lên đến một giờ, còn có niệm khởi thì phải lui lại đúng thời gian chỉ còn biết bước đi mà thôi. Đó là cách thức tu tập Chánh Niệm Tỉnh Giác giai đoạn đầu. (Chữ Tỉnh dấu hỏi (?), không phải chữ Tĩnh dấu ngã (~). Xin nhớ rõ)

2- Đi kinh hành cũng 10 bước hoặc 20 bước rồi ngồi xuống nghỉ. Trong thời gian ngồi xuống nghỉ phải tập trung tâm vào hơi thở, nghĩa là biết hơi thở ra và hơi thở vào.

Khi thở ra thở vào cũng đếm một, kế tiếp thở ra thở vào đếm hai và cứ như vậy nương theo hơi thở đếm từ 5 đến 20 hơi thở. Nhưng phải nhớ khi nhiếp tâm trong hơi thở không để một niệm vọng nào xen vào, còn có niệm vọng xen vào trong hơi thở thì tu tập bớt hơi thở lại.

Khi nào không có niệm khởi mới lần lượt tăng dần hơi thở lên cũng như đi kinh hành vậy. Ở đây chỉ có khác ở phần đi kinh hành (1) là khi tu tập hơi thở thì phải ngồi. Khi tu tập xong hơi thở thì lại tiếp tục đi kinh hành, cứ tu tập như vậy từ 5 phút đến 30 phút rồi sau này tăng dần lên đến một giờ.

Nên lưu ý, khi bước đi phải tập trung tâm chỉ biết bước đi không có một niệm nào sinh khởi vào thì mới tăng dần lên đến một giờ, nếu còn có niệm khởi thì phải lui lại đúng thời gian chỉ còn biết bước đi mà thôi. Đó là cách thức tu tập Chánh Niệm Tỉnh Giác Thân Hành Niệm Nội và Thân Hành Niệm Ngoại, đây là ở giai đoạn kinh hành thứ nhất. Tu tập Chánh Niệm Tỉnh Giác như trên đã dạy tức là tu tập Thân Hành Niệm Nội và Thân Hành Niệm Ngoại. Nhưng khi tu tập hai pháp môn này mà không có Pháp Dẫn Tâm thì không mang đến kết quả tốt đẹp được.

Vậy Pháp Dẫn Tâm như thế nào? Chúng ta hãy lắng nghe Đức Phật dạy: “Này các tỳ-kheo! Cái gì là thức ăn cho Chánh Niệm Tĩnh Giác? Như Lý Tác Ý, cần phải trả lời như vậy.”

Pháp Như Lý Tác Ý

Đúng vậy, pháp Như Lý Tác Ý là Pháp Môn Dẫn Tâm. Đến lời dạy này chúng ta thấy Đức Phật dạy từ pháp môn này kế tiếp pháp môn khác, pháp thấp đến pháp cao cụ thể, rõ ràng như hai bàn tay của chúng ta có 10 ngón là 10 ngón, không sai một ngón nào cả.

Còn nói về pháp cơ bản cho đến pháp chứng đạo nó giống như chương trình giáo dục đào tạo văn hóa của Bộ Giáo dục. Nếu một người tu theo Phật giáo mà tu không chứng đạo là tại tu lấy hình thức chứ không quyết tâm thật sự.

Chúng tôi xin bảo đảm, nếu ai quyết tâm tu tập thật sự đúng như lời dạy của Phật trên đây thì một trăm người sẽ chứng đạt 100 người không bỏ sót một người nào cả.

Qua những bài pháp này chúng ta mới rõ Phật pháp là pháp cứu loài người thoát khổ với tầm sức và khả năng của con người. Cho nên là con người bất cứ ai học và tu tập đều đạt kết quả làm chủ sanh tử dễ dàng không có khó khăn, không có mệt nhọc.  

Chỉ có những người mới đầu thì hăng hái tu tập, nhưng chỉ được một tuần lễ hay nửa tháng là mở cửa thất đi tìm người khác nói chuyện, giả vờ giúp bạn đồng tu hoặc xin phép để gặp Thầy hỏi điều này, thế kia, hay viết thư thưa hỏi đúng sai v.v... Đó là những người không quyết tâm giải thoát mà chỉ tu danh tu lợi, khoe khoang sự tu tập của mình để làm thầy mọi người. Đó chính là hành động tự giết mình trong sự tu tập. Một khi Thầy đã dạy cũng như Đức Phật đã dạy ba mươi bảy pháp vào cửa giải thoát là đầy đủ giáo pháp của Đức Phật. Không còn thiếu một pháp nào cả. 

Nếu bảo rằng ba mươi bảy pháp môn này còn thiếu là người ấy chưa hiểu Phật giáo, họ bị ảnh hưởng của tà giáo ngoại đạo tám mươi bốn ngàn pháp môn.

            Bài pháp trên đây Đức Phật dạy rất cặn kẽ, nếu người nào đọc xong mà không biết cách tu tập thì thật là tối tăm và trí óc mất bình thường.

Học qua bài pháp Ba Mươi Bảy Phẩm Trợ Đạo trên đây, chỉ còn có theo thứ lớp các pháp tu tập thì sự chứng đạo sẽ ở trong tầm tay quý vị, không còn phải tu tập thêm một pháp môn nào nữa cả, và cũng không cần phải thưa hỏi với một vị thầy nào.

Trong bài dạy rất kỹ, dù có một trạng thái tưởng hay một hiện tượng nào xảy ra thì bài pháp này cũng chỉ rõ ràng. Do đó, những ai theo bài pháp này tu tập, dù ở bất cứ nơi đâu cũng không sợ điên khùng loạn trí hay bị tẩu hỏa nhập ma.

Nếu chúng ta sợ hãi thì nên lắng nghe Đức Phật dạy thì quý vị càng vững lòng tin hơn: “Này các tỳ-kheo! Cái gì là thức ăn cho Như Lý Tác Ý? Lòng Tin, cần phải trả lời như vậy.”

Lòng Tin

Những lời chúng tôi khuyên quý vị trên đây cũng là ý này, nếu có lòng tin chúng ta mới nhiệt tâm tu tập, tu thật sự, còn không có lòng tin thì dù có tu tập cũng chỉ tu lấy có hình thức làm vừa lòng người khác.

Lời Đức Phật xác định trên đây chúng tôi tin rằng mọi người sẽ tin tưởng hơn nhiều. Người tu theo đạo Phật mà không tin Phật thì còn tin ai. Phải không quý vị?

Nhưng trong cuộc đời con người có quá nhiều sự gian dối, khi họ theo một tôn giáo nào thì dựa vào đó làm nghề buôn thần bán thánh, dựa vào đó chia phe chia nhóm để mình làm bá chủ lãnh đạo một góc trời chẳng thua kém một ai. Đó là danh đã làm cho họ lạc lối tu hành. Rồi đây sinh tử luân hồi đến, họ biết lấy gì bảo vệ.

Đức Phật thường dạy: “Được thân người là khó mà gặp được Chánh pháp còn khó hơn.” Vậy hôm nay quý vị đã được cả hai thứ khó, thế mà quý vị lại xem thường không lo tutập. Chánh pháp của Phật là một phương thuốc cứu người, nhưng ai có uống thì mới hết bệnh, còn ai không tin, không uống thì cũng đành chịu mà thôi.

Khi nói về chánh pháp của Phật, chúng tôi hết sức giảng dạy để làm cho mọi người dễ hiểu và thấy kết quả ngay liền, nhưng không đủ duyên nên họ tu tập lơ là không nghiêm chỉnh thường phá hạnh độc cư, thích tụm ba tụm bảy nói chuyện. Dù pháp có hay đến cỡ nào mà thấy mọi người dụm ba dụm bảy nói chuyện thì pháp hay cũng thành pháp dở.

Những người dụm ba dụm bảy nói chuyện là những người không có lòng tin chánh pháp của Phật. Không có lòng tin chánh pháp của Phật thì tu tập theo Phật giáo để làm gì?

Đối với đạo Phật, pháp môn thứ nhất là Lòng Tin, nhờ có lòng tin chúng ta mới tu tập đến nơi đến chốn. Trên đời, người ta sinh sống làm ăn được giàu sang hay nghèo khổ là nhờ vào Lòng Tin khả năng của mình và chọn lựa nghề nghiệp, nếu không có lòng tin vào khả năng của mình và sự lựa chọn nghề nghiệp thì luôn luôn sẽ gặp thất bại.

Cho nên Lòng Tin rất quan trọng trong cuộc sống đời người, nó còn quan trọng gắp trăm ngàn lần trong việc tu hành theo Phật giáo.

Trong pháp môn Ngũ Lực của Phật giáo, Lòng Tin đứng hàng đầu gọi là Tín Lực. Trong tất cả pháp môn tu tập của Phật giáo, pháp tu tập thứ nhất là Lòng Tin, quý vị có Lòng Tin này không? Nếu quý vị chưa có Lòng Tin thì hãy lắng nghe Đức Phật dạy:

“Này các tỳ-kheo! Cái gì là thức ăn cho Lòng Tin? Nghe Diệu Pháp (chân pháp của Phật), cần phải trả lời như vậy.”

Tâm Bất động, Thanh thản, An lạc

Đúng vậy, nếu chưa có Lòng Tin thì hãy nghe giảng dạy về Diệu Pháp. Vậy Diệu Pháp là pháp gì?

Diệu Pháp là pháp môn Tứ Diệu Đế, là một pháp môn chỉ thẳng vào con người, nói rõ sự chân thật của một kiếp làm người. Toàn bộ thân tâm con người là một khối khổ trong đó không có gì là vui cả, nhưng con người lầm chấp dục lạc cho là vui, chứ kỳ thật thân tâm con người là pháp vô thường. Cho nên trong kinh Tứ Diệu Đế Đức Phật gọi là Khổ Đế.

Từ lâu loài người chưa biết thân tâm của mình là pháp vô thường, là khối đau khổ cho nên thường lo lắng yêu thương nó và dính mắc, ai đụng đến nó đều ăn thua đủ, bảo vệ nó như bảo vệ một vật quý giá nhất trên đời.

Khi Đức Phật nói thân tâm con người là một khối khổ đã làm sáng mắt mọi người nhưng bản chất kiến chấp nhiều đời đã ăn sâu thành một dấu ấn nên họ muốn bỏ mà bỏ chẳng được.

Thân tâm con người là một khối khổ, đó là một sự thật nên không còn ai dám phủ nhận lời Đức Phật dạy là sai. Nhưng muốn thoát ra khỏi sự khổ của thân tâm thì chẳng biết làm sao cả. Lấy cái gì làm cho nó hết đau khổ đây, do đó các tôn giáo khác tưởng tượng ra thế giới siêu hình: Cõi Trời có Ngọc Hoàng Thượng Đế và chư Thiên, cõi Phật có Tam Thế Chư Phật, Phật Ông, Phật Bà, chư Bồ Tát và các bậc A-la-hán ngồi lủ khủ đầy bàn đầy ghế, khiến con người trần gian lạy lễ quá mệt nhọc và tốn hao tiền bạc công sức cúng bái cầu nguyện, nhưng khổ vẫn còn nguyên vẹn và còn gia tăng hơn.

Khi mình đi ăn trộm của người khác, công an bắt được bị đi tù thì có bậc Thánh Thần, chư Thiên, chư Phật chư Bồ Tát nào dám cứu khổ những kẻ này, bộ các vị muốn ở tù phải không? Tội ở tù của Thánh, Thần, chư Phật, chư Bồ Tát là tội ăn lo hối lộ nải chuối, bình hoa, cây hương v.v... 

Cho nên những việc dạy tín đồ mê tín của các tôn giáo cầu nguyện chư Phật ban phước, chư Bồ Tát cứu khổ, Chúa ban phước lành là những việc làm lừa gạt con người, phi pháp luật. Nhà nước cần phải quan tâm những hệ phái tôn giáo này để giúp nhân dân sống có đạo đức văn hóa lành mạnh tốt đẹp hơn.

Chấm dứt ngay những phong tục lạc hậu đồng cốt, nhảy múa hát hò, trống kèn rập rình, miệng gọi cô, cậu, thánh thần, âm binh v.v... đó là những văn hóa lạc hậu cách đây hơn mấy ngàn năm.

Chấm dứt ngay những đàn tràng cúng bái cầu hồn, gọi hồn, cúng vong tiễn linh, làm tuần, làm tự, cầu siêu tụng kinh bảy ngày, hai mươi mốt ngày rồi bốn mươi chín ngày, làm tuần giáp năm và làm tuần mãn tang. Tất cả những hành động trên đều là mê tín lạc hậu.

Đạo Phật không có dạy những điều này vì Đức Phật đã xác định không có linh hồn. Thân tâm của con người gồm có năm uẩn: 1- Sắc uẩn; 2- Thọ uẩn; 3- Tưởng uẩn; 4- Hành uẩn; 5- Thức uẩn.

Khi năm uẩn này hoại diệt thì không còn một uẩn nào cả. Vậy linh hồn ở đâu mà người ta gọi hồn về cúng bái. Một việc làm sao quý vị cứ nghe đâu là làm theo mà không chịu suy xét. Không lẽ chúng ta toàn là người mù mắt hết sao, bị tôn giáo lừa gạt mà không biết. 

Trong khi Đức Phật dạy: “Ba mươi ba cõi trời là cõi tưởng.” Vậy Ngọc Hoàng Thượng Đế ở đâu khi mà 33 cõi Trời là cõi tưởng. Vậy quý vị cầu nguyện ai đây khi mà không có thế giới siêu hình. Quý vị làm một điều mê tín mù quáng mà quý vị không biết.

Sau khi chỉ cho con người biết: thân tâm của con người là một khối khổ. Vậy khối khổ này từ nguyên nhân nào làm cho nó khổ? Câu hỏi được đặt ra, Đức Phật mới xác định chân lý thứ hai để mọi người biết nguyên nhân sinh ra đau khổ của con người chính là Lòng Tham Muốn của con người. Lòng tham muốn của con người làm khổ con người chớ không có ai làm đau khổ con người cả.

Pháp Phật thật là vi diệu, nói đâu là đúng đó không sai một li hào nào cả. Chữ Diệu Pháp không có nghĩa là thần thông phép lực cao cường, hô phong hoán vũ, tàng hình biến hóa; Diệu Pháp không phải là pháp cao siêu vĩ đại mà Diệu Pháp chỉ là một pháp thuyết về con người đến đâu khiến cho mọi người hiểu biết (giác ngộ) rõ ràng đến đó, không có một chỗ nào không biết.

Pháp môn Tứ Diệu Đế là một pháp môn Diệu Pháp. Quý vị có nhớ bài pháp đầu tiên của Đức Phật thuyết cho năm anh em Kiều Trần Như không? Một bài pháp đã khiến cho tất cả các tôn giáo ngoại đạo rung chuyển, được xem là một bài pháp làm cho cả thế giới chấn động và thế giới siêu hình rơi rụng như lá vàng mùa Thu.

Lòng Tham Muốn của con người làm khổ con người, cho nên không ai cứu khổ con người bằng chính mỗi người hãy dẹp bỏ Lòng Tham Muốn của mình thì ngay đó thân tâm hết khổ, thế giới không còn xung đột và chiến tranh nữa.

Lòng Tham Muốn là một sự thật và ai cũng biết rằng dẹp nó thì chấm dứt khổ đau. Nhưng dẹp nó thì họ sẽ mất hết không còn gì nữa cả. Cho nên Đức Phật biết tâm trạng con người như vậy nên Ngài dạy: “Ly dục, ly bất thiện pháp. Do ly dục sinh hỷ lạc”. Danh từ Hỷ Lạc ở đây có nghĩa là Hân Hoan Vui Vẻ và An Lạc.

Nghe lời dạy này quý vị có hiểu không? Khi dẹp bỏ Lòng Tham Muốn thì chúng ta lại được tâm Bất Động, Thanh Thản, An Lạc, Vô Sự. Cho nên dẹp bỏ Lòng Tham Muốn chúng ta lại được An Vui gấp trăm ngàn lần. Vậy quý vị có muốn bỏ không?

Nói thế chứ của cải, tài sản, đất đai, ruộng vườn, tiền bạc bỏ đâu phải dễ, nhất là danh thì lại càng khó bỏ hơn. Nghe hết khổ thì ai cũng ham nhưng buông bỏ hết thì ít ai làm được. Bởi vậy bỏ cái gì thì dễ chứ bỏ Lòng Tham, Sân, Si, Mạn, Nghi thì quá khó phải không quý vị?

Đời người khổ là do Năm Triền Cái và Bảy Kiết Sử chính trong thân tâm họ, Đức Phật dạy rất rõ nhưng đến giờ này có mấy ai bỏ sạch đâu. Chỉ có muội lược 3/10 hay 5/10 mà người ta cảm thấy mình đã an vui, nếu bỏ hết thì đã làm Phật xong rồi. Phải không quý vị?

Biết rõ chân lý Diệt Đế là một trạng thái giải thoát trong thân tâm của mỗi người nên Thầy dùng pháp Như Lý Tác Ý mà tác ý ngay chân lý tâm Bất Động, Thanh Thản, An Lạc, Vô Sự để giữ gìn và bảo vệ nó, khiến cho nó luôn luôn hiện tiền trong tâm thì Lậu Hoặc không còn, có nghĩa là đau khổ không còn nữa. Như Đức Phật đã dạy:

“Có Như lý tác ý, lậu hoặc chưa sinh sẽ không sinh và đã sinh thì bị diệt.”

Pháp Môn Tác Ý

Một người tu tập cứ bền tâm, bền chí Tác Ý, khi có niệm khởi, có hôn trầm thì niệm khởi và hôn trầm sẽ bị tiêu diệt. Hôn trầm và niệm khởi bị tiêu diệt thì chứng đạo ngay liền tại chỗ đó. Cho nên tu hành khi biết đúng Chánh pháp thì tu hành chứng đạo không còn khó khăn mệt nhọc gì cả.

Thầy đã dạy rất rõ thì quý vị hãy ôm cho chặt pháp để chiến thắng giặc sinh tử luân hồi, nhờ ôm chặt pháp tác ý mà quý vị không còn sợ ác pháp tấn công, không còn sợ ai làm tâm quý vị bị động, vì thế quý vị đã thành Phật mà không biết.

Tại sao vậy? Vì quý vị cứ nghĩ rằng Phật giáo còn một cái cao siêu vi diệu mà con người tu tập nhiều công phu gian khổ mới đạt. Nhưng quý vị đã lầm, giải thoát của Phật giáo không có cái gì cao siêu vi diệu cả mà chỉ lìa hết tâm tham, sân, si, mạn nghi là thành Phật.

Con đường tu tập của Phật giáo rất rõ ràng, có tám lớp tu học mà ai cũng biết, đó là Bát Chánh Đạo.

Bát Chánh Đạo gồm có:

1- Chánh Kiến; 2- Chánh Tư Duy; 3- Chánh Ngữ; 4- Chánh Nghiệp;

5- Chánh Mạng; 6- Chánh Tinh Tấn; 7- Chánh Niệm; 8- Chánh Định

Bởi vậy, đến với đạo Phật là đến với sự thật, đến với sự thật là đến với tri kiến thì tri kiến ấy mới đem lại sự bình an cho loài người. Bởi sinh ra làm người mà bản thân con người có một loại vũ khí tối thượng nhất để bảo vệ sự sống bình an, yên vui và hạnh phúc của con người. Đó là Tri Kiến.

Tri kiến của con người rất là quan trọng, nếu con người cứ để tri kiến ấy nuôi lớn bằng Năm Triền Cái và Bảy Kiết Sử thì con người phải chịu vô vàn khổ đau. Còn ngược lại, nuôi lớn bằng tri kiến diệt Năm Triền Cái và Bảy Kiết Sử thì con người sống bình an, yên vui và hạnh phúc.

Ai cũng biết con người sống bằng tri kiến, nhưng tri kiến phải được rèn luyện trong nền đạo đức của Phật giáo qua tám lớp học như trên đã kể.

Tám lớp học này phải do một bậc chứng đạo giảng dạy thì sự tu học mới có kết quả thiết thực. Khi giảng dạy, tất cả tu sinh có quyền thưa hỏi những gì không biết. Một vị tu hành chứng đạo sẽ đáp ứng những đòi hỏi của tu sinh đầy đủ, còn ngược lại người tu chưa chứng đạo sẽ không đáp ứng được. Do đó Đức Phật dạy: “Này các tỳ-kheo! Cái gì là thức ăn cho nghe Diệu Pháp? Thân Cận Với Bậc Chân Nhân (Bậc tu chứng đạo), cần phải trả lời như vậy.”

Thân cận Thiện Hữu Tri Thức

Đúng vậy, chỉ có thân cận với những người tu chứng thì con đường tu học mới chứng đạo. Trong đời rất khó gặp những bậc tu chứng đạo. Đó là một điều khó nhất trên đường tu tập. Tu tập các pháp không khó nếu có bậc thiện hữu tri thức tu chứng. Bậc tu chứng tuy ở trước mặt nhưng không đủ duyên cũng không phải dễ gặp, dù có gặp nhưng phước duyên không đủ thì lòng tin không có và như vậy gặp cũng như không.

Bởi người xưa nói: “Hữu duyên thiên lý nan tương ngộ, vô duyên đối diện bất tương phùng.” Đó là một bằng chứng như hiện giờ ai cũng gặp Thầy nhưng có mấy ai đủ lòng tin tu tập chứng đạo như Thầy không?

Cho nên tìm một người tu chứng đạo là phải đủ nhân duyên, nếu không đủ duyên thì khó mà gặp người tu chứng. Vì thế quý vị tha thiết tu hành và tu tập hết sức mình thì đó là quý vị tạo duyên gặp người tu chứng, nếu không suốt đời quý vị khó gặp lắm, dù có gặp cũng chỉ như gặp một người bình thường chứ không được truyền trao kinh nghiệm tu tập. Dù những bậc tu chứng có truyền trao nhưng quý vị nghe rồi cũng bỏ ngoài tai.

Căn cứ theo những lời Phật dạy trên đây, Thầy sẽ chỉ dạy Ba Mươi Bảy Phẩm Trợ Đạo để quý vị hiểu rõ phải tu tập pháp môn nào trước pháp môn nào sau:

Tu Tập Chín Giai Đoạn

1- Người tu sĩ muốn được Nghe Chân Pháp Của Phật thì phải Thân Cận Bậc Tu Chứng Đạo, đã làm chủ sinh, già, bệnh, chết. Đó là pháp thứ nhất, quý vị cần phải nhớ kỹ lời dạy này.

            2- Người tu sĩ muốn có Lòng Tin thì phải được Nghe Chánh Pháp Của Phật. Đó là pháp thứ hai cần phải ghi nhớ, nếu quên thì đó là một sự sai lầm hết sức trong đường tu tập theo Phật giáo.

3- Người tu sĩ muốn đạt được pháp môn Như Lý Tác Ý thì phải có Lòng Tin. Đó là pháp thứ ba cần phải ghi nhớ.

4- Người tu sĩ muốn đạt được Chánh Niệm Tỉnh Giác thì phải tu tập Như Lý Tác Ý. Đó là pháp thứ tư cần phải ghi nhớ.

5- Người tu sĩ muốn Chế Ngự Được Các Căn thì phải tu tập Chánh Niệm Tỉnh Giác. Đó là pháp thứ năm cần phải ghi nhớ.

6- Người tu sĩ muốn đạt được Ba Thiện Hạnh thì phải tu tập Chế Ngự Các Căn (Độc Cư). Đó là pháp thứ sáu cần phải ghi nhớ.

7- Người tu sĩ muốn đạt được Tứ Niệm Xứ thì phải tu tập Ba Thiện Hạnh. Ba Thiện Hạnh tức là Ý hành thiện, Khẩu hành thiện, Thân hành thiện (Tứ Chánh Cần). Đó là pháp thứ bảy cần phải ghi nhớ.

8- Người tu sĩ muốn đạt được Bảy Năng Lực Giác Chi thì phải tu tập Tứ Niệm Xứ. Đó là pháp thứ tám cần phải ghi nhớ.

9- Người tu sĩ muốn đạt được Tam Minh để làm chủ sinh tử và chấm dứt luân hồi thì phải có đủ Bảy Năng Lực Giác Chi. Bảy Năng Lực Giác Chi xuất hiện khi tâm bất động trên Tứ Niệm Xứ. Tâm chưa bất động trên Tứ Niệm Xứ thì không bao giờ có Bảy Năng Lực Giác Chi xuất hiện. Đó là pháp thứ chín cần phải ghi nhớ.

<<Quay lai
Gửi cho bạn bè Trang in
 
     
  Các bài viết khác của chủ đề Chánh kiến  
     •  CHÁNH PHÁP LÀ THUỐC HAY. Thầy Thích Bảo Nguyên. (20.11.2017)  
     •  THOÁT BIỂN KHỔ SINH TỬ. Thầy Thích Bảo Nguyên. (15.11.2017)  
     •  TÌNH YÊU HẠNH PHÚC GIA ĐÌNH. Thầy Thích Bảo Nguyên. (06.11.2017)  
     •  TRUNG ĐẠO LÀ DIỆT KHỔ 2. Thầy Thích Bảo Nguyên. (04.11.2017)  
     •  QUÁN TU TỨ NIỆM XỨ. Thầy Thích Bảo Nguyên. (31.10.2017)  
     •  Ý NGHĨA XUẤT GIA. Thầy Thích Bảo Nguyên. (24.10.2017)  
     •  TRUNG ĐẠO LÀ NIẾT BÀN. Thầy Thích Bảo Nguyên. (21.10.2017)  
     •  TRUNG ĐẠO LÀ DIỆT KHỔ. Thầy Thích Bảo Nguyên. (17.10.2017)  
     •  TINH TẤN DIỆT PHIỀN NÃO. Thầy Thích Bảo Nguyên (08.10.2017)  
     •  PHÁP TU TỨ CHÁNH CẦN. Thầy Thích Bảo Nguyên. (05.10.2017)  
     •  PHÁP TU NIỆM PHẬT. Thầy Thích Bảo Nguyên. (27.09.2017)  
     •  THIỀN XẢ TÂM. Thầy Thích Bảo Nguyên. (25.09.2017)  
     •  CHÁNH NIỆM THIỀN XẢ TÂM. Thầy Thích Bảo Nguyên. (18.09.2017)  
     •  ĐỘC CƯ THIỀN XẢ TÂM. Thầy Thích Bảo Nguyên. (12.09.2017)  
   
  TRANG : 1 | 2 | 3 | 4 | 5 ...[Next 5 of 40 pages] ...
     
 
   
 
   
Trang Chủ   |   Thư Ngỏ   |   Diễn Đàn   |   Liên hệ   |     Quản lý |  

 

©2012- Bản quyền thuộc GIỌT NẮNG CHƠN NHƯ
Email: banbientapgiotnangchonnhu@gmail.com
(Ghi rõ nguồn khi sử dụng tư liệu bài viết trong website này)