DANH MỤC
  • Thế sự
 
  • Chánh kiến
 
  • Giới luật
 
  • Đại tạng kinh Việt nam
 
  • Tìm hiểu kinh Nikaya
 
  • Dựng lại Chánh pháp
 
  • Nghiên cứu – Đối luận
 
  • Tham vấn – Hỏi đáp  
  • Thư viện
 
 
 
  Cập nhật ngày: 14/10/2017
 
  Cập nhật ngày: 03/06/2017
 
  Cập nhật ngày: 23/08/2016
 
  Cập nhật ngày: 21/08/2015
 
  Cập nhật ngày: 02/04/2015
 
  Cập nhật ngày: 18/09/2013
 
     
 
  • Thư viện thầy Thông Lạc
 
  • Danh mục trên Giọt Nắng Chơn Như.
 
  • Vấn đạo thầy Thích Bảo Nguyên
 
  • TV Chơn Như (YouTube)
 
  • Tu viện Chơn Như
 
  • Chơn Lạc
 
     
     THỐNG KÊ  
  Số người Online: 5  
  Số lượt truy cập: 26938  
     
  Untitled Document
   
 
  Chánh kiến
• KINH MƯỜI HAI CỬA VÀO ĐẠO  
Cập nhật ngày : 25.12.2013 (Đã đọc : 8716 lần )
              LỜI NÓI ĐẦU

Đạo Phật đã xác định rõ ràng, phàm làm một vị thầy dạy người tu hành là tự thân mình phải tu hành chứng đạo. Chứng đạo của Phật giáo không có gì khó khăn, chỉ có tâm mình Vô Lậu, nếu tâm chưa Vô Lậu thì không nên dạy người tu tập, nhất là những vị thầy thuyết giảng (giảng sư).

Căn cứ vào mười hai cửa vào đạo, đức Phật còn dạy tiếp: “Nếu một vị thầy không thông suốt mười hai cửa vào đạo thì không xứng đáng làm thầy Thuyết Giảng.” Như vậy mười hai cửa vào đạo rất quan trọng nên đức Phật mới dạy như vậy.

Chúng ta hãy lắng nghe đức Phật giải thích mười hai cửa vào đạo: “Muốn làm một giảng sư phải thuyết Pháp về sự yểm ly, ly tham, đoạn diệt, sanh, thủ, hữu, ái, thọ, xúc, sáu xứ, danh sắc, nghiệp, hành, vô minh, như vậy là đủ để làm một giảng sư thuyết Pháp.”

Một người tu theo Phật giáo muốn tu tập tâm Vô Lậu mà không thông suốt mười hai cửa vào đạo thì không thể nào tu hành tâm Vô Lậu được. Vì thế đức Phật dạy:

“Nếu tỳ-kheo Thực Hành về sự yểm ly, ly tham, đoạn diệt, sanh, thủ, hữu ... vô minh. Như vậy là đủ để được gọi là tỳ-kheo Thực Hành.”

Một người nào tu theo Phật giáo muốn tu tập tâm Giải Thoát mà không phá mười hai cửa vào đạo thì không thể tu hành tâm Giải Thoát được. Theo như lời Đức Phật dạy:

“Nếu tỳ-kheo Giải Thoát không có chấp thủ mọi yểm ly, ly tham, đoạn diệt, sanh, thủ, hữu, ... vô minh. Như vậy đủ được gọi là tỳ-kheo đã được Niết Bàn ngay trong đời sống hiện tại.” (38 Tương Ưng tập 2)

Những lời dạy trên đây của Đức Phật rất quan trọng trong việc tu hành. Ví dụ chúng ta học giới luật đức hạnh nhằm triển khai tri kiến giải thoát tức là đập phá cửa Vô Minh xông vào cửa Minh. Như vậy chúng ta ai cũng biết từ bỏ cửa Vô Minh tức là chúng ta xông vào mở toang cửa Minh bằng tri kiến giải thoát, đập phá đẩy lui các chướng ngại pháp.

Nếu chúng ta không rõ mười hai cửa vào đạo thì chúng ta không biết mình phải xông vào cửa nào để đập phá vỡ mười hai cửa nhân duyên. Mười hai cửa nhân duyên là một trận đồ Thập Nhị Môn Đồ Trận. Thập Nhị Môn Đồ Trận là một trận đồ rất là rối rắm. Tuy mười hai cửa nhân duyên nhưng khi nó chịu đi vào hoạt động thì thiên biến vạn hóa nhân duyên nên cứ duyên này có thì có duyên khác, trùng trùng duyên khởi vô cùng vô tận.

Cho nên hằng phút giây, mười hai cửa nhân duyên đang tập hợp theo duyên tan hay hợp trùng trùng duyên khởi, diệt. Vì thế những khổ đau của con người cũng liên tục không bao giờ dứt trong vô số kiếp. Bởi vậy người tu theo Phật giáo cần phải thông suốt mười hai cửa vào đạo thì sự tu hành mới mong chứng đạo, vì có thông suốt mới biết mình đang xông vào cửa nào để phá Thập Nhị Môn Đồ Trận. Trong đồ trận có mười hai cửa vào đạo. Vậy một người muốn xông vào phá tan trận đồ mười hai cửa nhân duyên thì phải biết xông vào cửa nào mới phá được, và cửa nào không thể phá được.

Trong mười hai cửa nhân duyên, có bốn cửa vào phá được:

1- Cửa Vô Minh; 2- Cửa Lục Nhập; 3- Cửa Thọ; 4- Cửa Sanh.

             1- Vào cửa Vô Minh thì phải học giới luật đức hạnh, lý nhân quả, lý các pháp vô thường, đó là triển khai Tri Kiến Giải Thoát
             2- Vào cửa Lục Nhập thì phải phòng hộ sáu căn, sống Độc Cư
             3- Vào cửa Thọ thì phải tu tập Định Niệm Hơi Thở tu tập 19 đề mục.
             4- Vào cửa Sanh thì phải xụất gia, buông xả hết chỉ còn sống ba y một bát Thiểu Dục Tri Túc.

Khi tu tập chúng ta nên lưu ý mười hai cửa nhân duyên này, lúc xông vào cửa này xong thì lại tấn công vào cửa khác, nhiều khi phải tấn công luôn cả bốn cửa cùng một lượt.

Đây là những điều cần hiểu rõ mười hai cửa nhân duyên để khi tu tập biết rõ đang phá vỡ mười hai cửa nhân duyên để chúng không còn tập khởi mọi sự đau khổ.

Đến đây chúng tôi cảm thấy tạm đủ để quý vị hiểu biết tu tập mười hai cửa nhân duyên mà không sai đường lạc lối. Chúc quý vị tu tập thành công tốt đẹp.

                                                                                                                       Kính ghi
                                                                                                Trưởng Lão Thích Thông Lạc

Quý vị độc giả lưu ý

Bài kinh “Mười Hai Cửa Vào Đạo”, người sưu tầm đã có một vài thay đổi theo lời giảng dạy gần đây nhất của Trưởng Lão Thích Thông Lạc về Mười Hai Nhân Duyên. Ngày 03 tháng 3 năm 2010, tại Tu Viện Chơn Như, Trưởng Lão đã trả lời một số phật tử thưa hỏi về Mười Hai Nhân Duyên và Thầy dạy như sau: 

Thập Nhị Nhân Duyên theo kinh sách cũ:“Vô Minh duyên Hành, Hành duyên Thức, Thức duyên Danh Sắc, Danh Sắc duyên Lục Nhập, Lục Nhập duyên Xúc, Xúc duyên Thọ, Thọ duyên Ái, Ái duyên Thủ, Thủ duyên Hữu, Hữu duyên Sanh, Sanh duyên Ưu Bi, Bệnh, Chết.”

Mười Hai Nhân Duyên nay theo Thầy giảng:“Vô Minh duyên Hành, Hành duyên Nghiệp, Nghiệp duyên Danh Sắc, Danh Sắc duyên Lục Nhập, Lục Nhập duyên Xúc, Xúc duyên Thọ, Thọ duyên Ái, Ái duyên Hữu, Hữu duyên Thủ, Thủ duyên Sanh, Sanh duyên Ưu Bi, Bệnh Chết.”

            Kính cáo cùng quý độc giả và quý phật tử!


1- MƯỜI HAI NHÂN DUYÊN

            Muốn hiểu rõ mười hai nhân duyên, bắt đầu chúng ta tìm hiểu nguyên nhân nào sinh ra ưu bi, sầu khổ, bệnh tử của con người. Ở đây nói nguyên nhân tức là nói duyên nào sinh ra sự đau khổ của con người. Con người đau khổ không phải tự nhiên mà có đau khổ.

Cho nên đức Phật đã thấy rõ điều này nên Ngài mới dạy cho chúng ta bài pháp mười hai nhân duyên để chúng ta hiểu cuộc đời này không có cái gì xảy ra mà tự nhiên. Mọi sự xảy ra đều có duyên cả. Hễ có duyên này thì trước đó phải có một duyên khác.

Ví dụ: Hiện giờ thân đang bệnh khổ thì chúng ta biết ngay trước khi bệnh khổ là do chúng ta có đời sống, nhà cửa, của cải, tài sản, ăn uống và chung sống với mọi người. Như vậy là do duyên Sanh mà có Ưu Bi Sầu Khổ và Bệnh Chết.

Muốn hiểu rõ điều này, chúng ta hãy lắng nghe đức Phật trả lời những câu hỏi của tu sĩ ngoại đạo Passapa.

              “Passapa hỏi: - Thưa Tôn giả Gotama, có phải khổ do tự mình làm ra không?
               Đức Phật trả lời: - Không phải vậy.
              - Thưa Tôn giả Gotama, có phải khổ do người khác làm ra không?
              Đức Phật trả lời: - Không phải vậy.
              - Thưa Tôn giả Gotama, có phải khổ do mình, do người khác làm ra không?
              Đức Phật trả lời: - Không phải vậy.
              - Thưa Tôn giả Gotama, có phải khổ do tự nhiên sinh ra không?
              Đức Phật trả lời: - Không phải vậy.
              - Thưa Tôn giả Gotama, có phải khổ không có không?
              Đức Phật trả lời: - Không phải khổ không có, khổ có Passapa ạ!
             - Như vậy, Tôn giả Gotama không biết, không thấy khổ.
             Đức Phật trả lời: - Không phải Ta không biết khổ, không thấy khổ, Ta biết khổ, Ta thấy khổ.” (42 Tương Ưng tập 2)

Thông thường ai cũng hiểu rằng: người ta đau khổ là do tự mình làm cho mình đau khổ hoặc do người khác. Thế mà ở đây đức Phật không chấp nhận Khổ do mình, do người khác làm. Vậy khổ này do cái gì làm ra đây?

            Chúng ta hãy bình tĩnh lắng nghe, đức Phật sẽ lần lượt chỉ dạy tường tận một thế giới quan tập khởi Khổ của loài người. Nếu không học Phật thì không thể nào chúng ta biết, nhờ có giáo lý đức Phật nên chúng ta mới hiểu khổ từ đâu mà có, không phải do chúng ta hay do người khác làm khổ. Vậy khổ do đâu mà có, chúng ta hãy kiên nhẫn chờ đợi rồi lần lượt sẽ hiểu những gì đức Phật sẽ dạy rất rõ ràng và cụ thể.

2- THƯỜNG KIẾN VÀ ĐOẠN KIẾN

Khi Passapa hỏi bất cứ chỗ nào về “Khổ” thì đức Phật cũng phủ nhận: “Không phải vậy.” Vậy như thế nào đây? Passapa không thể chờ lâu hơn nữa nên liền hỏi Phật: 

             - “Bạch Thế Tôn, Thế Tôn hãy nói cho con hiểu về Khổ.”
             - Này Passapa, một người tự làm Khổ mình là “Thường Kiến.”
             - Này Passapa, một người làm Khổ người khác là “Đoạn Kiến.”
             Và tất cả những câu hỏi của ngươi đều là Thường Kiến và Đoạn Kiến.” (42 Tương Ưng tập 2)

Thông thường ai cũng hiểu khổ do mình làm ra hay người khác làm, thế mà ở đây đức Phật phá vỡ kiến chấp Thường Kiến và Đoạn Kiến này, vì những kiến chấp này sai không đúng. Ngoài kiến chấp Đoạn Kiến và Thường Kiến khổ thì còn có cái hiểu biết Khổ nào khác hơn.

Đoạn kinh trên đây đã xác định cho chúng ta thấy sự hiểu biết của con người thường bị rơi vào vào hai Cực Đoan: Thường Kiến và Đoạn Kiến.

               Thường Kiến là bị dính mắc vào chấp Có;
               Đoạn Kiến thường bị dính mắc vào chấp Không.

Vì vậy trên đời này, nếu cái này Có thì cái này không thể Không, nếu cái kia Không thì không thể cái kia Có. Cho nên không có một vật nào vừa Có vừa Không được. Có là Có, mà Không là Không. Đó là cái hiểu biết thông thường của con người, cái hiểu biết của họ không vượt ra khỏi hai Cực Đoan này. Vì cái hiểu biết như vậy nên con người phải chịu khổ muôn đời, muôn kiếp. Thật đáng thương! Sự giải thoát của Phật cũng lấy từ sự hiểu biết của con người. Từ xưa đến nay, vì truyền thừa sự hiểu biết sống trong ái dục nên sự hiểu biết ấy toàn là đau khổ.

Khi đạo Phật ra đời, Đức Phật dạy chúng ta hiểu biết lìa xa tâm ái dục. Lìa xa tâm ái dục là lìa xa hai cực đoan thường kiến (Có) và đoạn kiến (Không), vì vậy sự hiểu biết này hoàn toàn đi đến giải thoát.

Bởi vậy, sự hiểu biết (Có và Không) của con người rất quan trọng, do sự hiểu biết này mà đời đời, kiếp kiếp phải chịu trong đau khổ. Cái hiểu biết của loài người hiện nay là cái hiểu biết theo truyền thống từ ngàn xưa do thủy tổ của loài người để lại, chỉ biết hiểu như vậy.

Mãi đến khi đức Phật ra đời, Ngài tu hành chứng quả Vô Lậu, thấy biết vạn pháp trên thế gian này như thật nên Ngài dõng dạc tuyên bố:

“Còn có cái hiểu biết khác, cái hiểu biết không nằm trong hai cực đoan Có và Không, cái hiểu biết vượt ra ngoài vòng khổ đau. Đó là cái hiểu biết Mười Hai Nhân Duyên.”

Như chúng ta đã biết tất cả những câu hỏi của Passapa đều nằm trong hai cực đoan “Có và Không.” Vì thế đức Phật trả lời: “Không Phải Vậy”. Đó là đức Phật trả lời đúng, vì con người điên đảo nên không thấy mười hai nhân duyên tập khởi Khổ mà cho rằng Mình Tự Làm và Người Khác Làm Khổ. 

3- DUYÊN VÔ MINH SINH

Chúng tôi xin lập lại câu trên, khi nghe đức Phật trả lời không phải vậy, lúc bấy giờ ngoại đạo Passapa lấy làm ngạc nhiên nên mới thỉnh cầu đức Phật chỉ dạy. Đức Phật bảo: “Từ bỏ hai cực đoan ấy, Như Lai thuyết pháp theo con đường Trung Đạo.” (42 Tương Ưng tập 2)

Vậy con đường Trung Đạo như thế nào? Chúng ta hãy lắng nghe đức Phật giảng dạy để tri kiến chúng ta có sự hiểu biết không còn bị rơi vào hai cực đoan Có và Không. Chính nhờ sự hiểu biết mới mẻ này có thể giúp chúng ta thoát mọi sự khổ đau. Vậy quý vị cùng chúng tôi hãy chú ý lời đức Phật dạy: 

              “- Này Passapa, “Con đường Trung Đạo là con đường vượt ra khỏi hai cực đoan, gồm có mười hai nhân duyên:
              Từ duyên Vô Minh khởi, nên duyên Hành khởi.
              Từ duyên Hành khởi, nên duyên Nghiệp khởi.
              Từ duyên Nghiệp khởi, nên duyên Danh Sắc khởi.
              Từ duyên Danh Sắc khởi, nên duyên Lục Nhập khởi.
              Từ duyên Lục Nhập khởi, nên duyên Xúc khởi.
              Từ duyên Xúc khởi, nên duyên Thọ khởi.
              Từ duyên Thọ khởi, nên duyên Ái khởi.
              Từ duyên Ái khởi, nên duyên Hữu khởi.
              Từ duyên Hữu khởi, nên duyên Thủ khởi.
              Từ duyên Thủ khởi, nên duyên Sanh khởi.
              Từ duyên Sanh khởi, nên duyên Ưu Bi, Sầu Khổ, Bệnh Chết khởi.
              Từ duyên Ưu Bi, Sầu Khổ, Bệnh Chết khởi, nên duyên Vô Minh khởi.
              Như vậy trên đây là toàn bộ khổ uẩn này theo mười hai duyên tập khởi...” (42 Tương Ưng tập 2)  

Do từ duyên Vô Minh mà mười hai nhân duyên này mới tập khởi được. Và vì vậy Sanh, Già, Bệnh, Chết mới có. Chính Sanh, Già, Bệnh, Chết là nguồn gốc do duyên Vô Minh chứ không phải tự mình hoặc người khác làm ra Sanh, Già, Bệnh, Chết. Bây giờ quý vị đã hiểu rõ chưa?

Có hiểu như vậy mới biết nguyên nhân quy luật nhân quả theo mười hai nhân duyên này mà quy định phước hay tội của loài người không sai một hào li nào cả. Vì vậy nhân nào quả nấy, làm ác thì phải chịu khổ đau chứ không có mình và người khác làm khổ mà chính nhân quả. Vì con người không thông hiểu nhân quả, xem thường nhân quả nên làm theo sự ham muốn (ái dục), vì thế tạo ra biết bao nhiêu là ác pháp. Do tạo ra nhiều ác pháp nên phải gánh chịu sự khổ đau nhưng lại không hiểu nên đổ thừa người này người khác làm khổ mình, hay than trời trách đất sao không ban cho mình một cuộc sống bình an.

Cho nên mọi sự đau khổ của đời người chỉ vì con người Vô Minh mà tạo ra sự đau khổ đó. Muốn cho thoát khổ, con người phải diệt sạch Vô Minh. Vậy diệt sạch Vô Minh bằng cách nào? Chúng ta hãy lắng nghe Đức Phật dạy tiếp sau đây. 

4- DUYÊN VÔ MINH DIỆT

Muốn sanh, già, bệnh, chết chấm dứt thì phải đoạn diệt hoàn toàn Vô Minh. Muốn đoạn diệt Vô Minh chúng ta phải diệt cái gì trước? Vậy chúng ta hãy lắng nghe đức Phật dạy:

               “Từ Vô Minh diệt nên các Hành diệt.
               Từ Hành diệt nên Nghiệp diệt
               Từ Nghiệp diệt nên Danh Sắc diệt
               Từ Danh Sắc diệt nên Lục Nhập diệt
               Từ Lục Nhập diệt nên Xúc diệt
               Từ Xúc diệt nên Thọ diệt
               Từ Thọ diệt nên Ái diệt
               Từ Ái diệt nên Hữu diệt
               Từ Hữu diệt nên Thủ diệt
               Từ Thủ diệt nên Sanh diệt
               Từ Sanh diệt nên Ưu Bi, Sầu Khổ Bệnh Tử diệt
               Từ Ưu Bi, Sầu Khổ, Bệnh Tử diệt nên Vô Minh diệt

Như vậy toàn bộ khổ uẩn mười hai nhân duyên này đoạn diệt thì tất cả các khổ của con người đều bị diệt.” … (42 Tương Ưng tập 2)

Theo như lời đức Phật dạy ở trên, người không hiểu mười hai nhân duyên là người Không Sáng Suốt (người mù mờ) nên luôn luôn bị Vô Minh che đậy, từ đó mới bị Tham Ái trói buộc. Vì thế thân tâm luôn luôn chạy theo mười hai nhân duyên sinh khởi chịu mọi khổ đau sinh, già, bệnh, chết. Và chính không đoạn diệt mười hai nhân duyên nên khi thân hoại mạng chung phải tiếp tục tái sinh luân hồi và chịu muôn vàn sự khổ đau không bao giờ dứt.

Trong Kinh Tương Ưng đức Phật dạy:

“Này các thầy tỳ-kheo, các thầy bị Vô Minh che đậy nên mới bị Tham Ái hệ phược, thân này của người ngu được sanh khởi. Vô minh ấy, người ngu không đoạn tận. Tham ái ấy, người ngu không tận trừ. Vì sao?

Này các tỳ-kheo, người ngu sống phạm hạnh không phải vì chân chính đoạn trừ khổ đau. Do vậy người ngu, khi thân hoại mạng chung, đi đến một thân khác. Do đi đến một thân khác, người ấy không thoát khỏi sanh, già, bịnh, chết, sầu, bi, khổ, ưu, não, Ta nói rằng: “Người ấy không thoát khỏi đau khổ.”… (50 Tương Ưng tập 2)

Một người Hiền trí thông suốt mười hai nhân duyên nên họ biết mười hai nhân duyên này đều là một chuỗi vòng tròn không có lối thoát ra, chỉ có đoạn trừ Vô Minh, nhưng khi đoạn trừ Vô Minh thì tâm trí sáng suốt vô cùng, nhờ tâm trí sáng suốt nên họ chấp nhận sống đời sống phạm hạnh để tận trừ mười hai nhân duyên nên mới thoát ra khỏi sinh, già, bệnh, chết, ưu bi, sầu khổ...

Chúng ta hãy lắng nghe đức Phật dạy:

“Và này các tỳ-kheo, bị Vô Minh che đậy, nên mới bị Tham Ái hệ phược, thân người Hiền trí được sinh khởi. Vô Minh ấy, người Hiền trí đoạn tận. Tham Ái ấy, người Hiền trí tận trừ. Vì sao?

Này các tỳ-kheo, người Hiền trí sống Phạm hạnh, vì chân chánh đoạn trừ khổ đau. Do vậy người Hiền trí, khi thân hoại mạng chung, không đi đến một thân khác (tái sinh). Do không đi tái sinh, vị ấy thoát khỏi sanh, già, bệnh, chết, sầu, bi khổ, ưu, não. Ta nói rằng: “Vị ấy thoát khỏi đau khổ.” (50 Tương Ưng tập 2).

.                                                                                                                      .

Bài tiếp theo. Kì 2:
•  KINH MƯỜI HAI CỬA VÀO ĐẠO (07.01.2014). Diệt duyên vô minh; Diệt duyên lục nhập; Diệt duyên cảm thọ; Diệt duyên ái.
<<Quay lai
Gửi cho bạn bè Trang in
 
     
  Các bài viết khác của chủ đề Chánh kiến  
     •  CHÁNH PHÁP LÀ THUỐC HAY. Thầy Thích Bảo Nguyên. (20.11.2017)  
     •  THOÁT BIỂN KHỔ SINH TỬ. Thầy Thích Bảo Nguyên. (15.11.2017)  
     •  TÌNH YÊU HẠNH PHÚC GIA ĐÌNH. Thầy Thích Bảo Nguyên. (06.11.2017)  
     •  TRUNG ĐẠO LÀ DIỆT KHỔ 2. Thầy Thích Bảo Nguyên. (04.11.2017)  
     •  QUÁN TU TỨ NIỆM XỨ. Thầy Thích Bảo Nguyên. (31.10.2017)  
     •  Ý NGHĨA XUẤT GIA. Thầy Thích Bảo Nguyên. (24.10.2017)  
     •  TRUNG ĐẠO LÀ NIẾT BÀN. Thầy Thích Bảo Nguyên. (21.10.2017)  
     •  TRUNG ĐẠO LÀ DIỆT KHỔ. Thầy Thích Bảo Nguyên. (17.10.2017)  
     •  TINH TẤN DIỆT PHIỀN NÃO. Thầy Thích Bảo Nguyên (08.10.2017)  
     •  PHÁP TU TỨ CHÁNH CẦN. Thầy Thích Bảo Nguyên. (05.10.2017)  
     •  PHÁP TU NIỆM PHẬT. Thầy Thích Bảo Nguyên. (27.09.2017)  
     •  THIỀN XẢ TÂM. Thầy Thích Bảo Nguyên. (25.09.2017)  
     •  CHÁNH NIỆM THIỀN XẢ TÂM. Thầy Thích Bảo Nguyên. (18.09.2017)  
     •  ĐỘC CƯ THIỀN XẢ TÂM. Thầy Thích Bảo Nguyên. (12.09.2017)  
   
  TRANG : 1 | 2 | 3 | 4 | 5 ...[Next 5 of 40 pages] ...
     
 
   
 
   
Trang Chủ   |   Thư Ngỏ   |   Diễn Đàn   |   Liên hệ   |     Quản lý |  

 

©2012- Bản quyền thuộc GIỌT NẮNG CHƠN NHƯ
Email: banbientapgiotnangchonnhu@gmail.com
(Ghi rõ nguồn khi sử dụng tư liệu bài viết trong website này)