DANH MỤC
  • Thế sự
 
  • Chánh kiến
 
  • Giới luật
 
  • Đại tạng kinh Việt nam
 
  • Tìm hiểu kinh Nikaya
 
  • Dựng lại Chánh pháp
 
  • Nghiên cứu – Đối luận
 
  • Tham vấn – Hỏi đáp  
  • Thư viện
 
 
 
  Cập nhật ngày: 14/10/2017
 
  Cập nhật ngày: 03/06/2017
 
  Cập nhật ngày: 23/08/2016
 
  Cập nhật ngày: 21/08/2015
 
  Cập nhật ngày: 02/04/2015
 
  Cập nhật ngày: 18/09/2013
 
     
 
  • Thư viện thầy Thông Lạc
 
  • Danh mục trên Giọt Nắng Chơn Như.
 
  • Vấn đạo thầy Thích Bảo Nguyên
 
  • TV Chơn Như (YouTube)
 
  • Tu viện Chơn Như
 
  • Chơn Lạc
 
     
     THỐNG KÊ  
  Số người Online: 2  
  Số lượt truy cập: 26992  
     
  Untitled Document
   
 
  Chánh kiến
• THAM KHẢO, TÌM HIỂU CHUYỆN TIỀN THÂN ĐỨC PHẬT.  
Cập nhật ngày : 31.08.2013 (Đã đọc : 7026 lần )
Kinh Tiểu Bộ - Tạng kinh Nikaya (Nhưng không phải Phật thuyết).

CHUYỆN CON VOI MAHILÀMUKHA (Tiền thân Mahilàmukha)

Trước nghe li ăn trộm...,

Câu chuyện này khi ở Trúc Lâm, bậc Ðạo Sư đã kể về Ðề-bà-đạt-đa. Ðề-bà-đạt-đa chiếm được lòng tin của hoàng tử Ajàtasattu (A-xà-thế) nên đã được lợi dưỡng và danh vọng. Hoàng tử A-xà-thế xây dựng một tinh xá ở Gayàsisa cho Ðề-bà-đạt-đa và mỗi ngày đem đến cho vị ấy năm trăm phần cơm nấu bằng gạo thơm ba năm với hương vị hảo hạng. Dựa trên lợi dưỡng và danh vọng, hội chúng của Ðề-bà-đạt-đa trở thành đông đúc. Ðề-bà-đạt-đa chỉ sống ở tinh xá với hội chúng, không hề ra khỏi tinh xá.

Lúc bấy giờ, có hai người bạn trú ở Vương xá. Một người xuất gia với bậc Ðạo Sư, một người xuất gia với Ðề-bà-đạt-đa. Họ đến thăm nhau, tại chỗ này chỗ kia, hay tại tinh xá. Một hôm, người bạn y chỉ với Ðề-bà-đạt-đa nói với người kia:

- Này Hiền giả, sao hàng ngày bạn phải đi khất thực, với mồ hôi tuôn chảy mệt nhọc như vậy? Còn Ðề-bà-đạt-đa chỉ ngồi ở tinh xá tại Gayàsisa, được ăn món ngon với hương vị đặc biệt. Không có phương tiện nào khác sao? Sao bạn lại chịu khổ? Sao vào buổi sáng, bạn lại không đến tại Gayàsisa, uống cháo với hương vị, rồi ăn mười tám món đặc, và các món mềm tuyệt hảo với những hương vị đặc biệt?

Người kia nghe nói đi nói lại mãi nên muốn đi và bắt đầu từ đấy, thường đến Gayàsisa, ăn và uống rồi trở về Trúc Lâm đúng giờ giấc.

Tuy thế, không phải lúc nào vị ấy cũng giấu giếm được. Không bao lâu, người ta biết người ấy đi đến Gayàsisa ăn các món do Ðề-bà-đạt-đa sắp đặt cho. Các người bạn hỏi vị ấy:

              - Này Hiền giả, có đúng sự thật chăng. Hiền giả ăn các món do Ðề-bà-đạt-đa sắp đặt cho?
              - Ai nói vậy?
              - Người này, người này!

- Này Hiền giả, đúng sự thật là tôi có đi Gayàsisa để ăn. Nhưng không phải Ðề-bà-đạt-đa cho tôi ăn. Chính những người khác cho tôi ăn.

- Này Hiền giả, Ðề-bà-đạt-đa là kẻ thù của các đức Phật. Ðề-bà-đạt-đa theo ác giới, lấy được lòng tin của A-xà-thế, thâu hoạch cho mình lợi dưỡng và danh vọng một cách phi pháp. Hiền giả xuất gia trong Giáo pháp giải thoát như vậy, lại ăn các món do Ðề-bà-đạt-đa nhận được một cách phi pháp. Hãy đi, chúng tôi sẽ đưa Hiền giả đến gặp bậc Ðạo Sư.

              Rồi họ đưa Tỷ-kheo ấy đến Pháp đường. Bậc Ðạo Sư thấy vậy, hỏi:
              - Này các Tỷ-kheo, sao các ông đem lại đây một Tỷ-kheo ngoài ý muốn của vị ấy?
              - Bạch Thế Tôn, Tỷ-kheo này đã xuất gia với Thế Tôn, lại ăn các món do Ðề-bà-đạt-đa nhận được một cách phi pháp!
              - Này Tỷ-kheo, có thật chăng, ông đã ăn các món do Ðề-bà-đạt-đa nhận được một cách phi pháp?
              - Bạch Thế Tôn, không phải Ðề-bà-đạt-đa cho con. Chính những người khác cho con ăn món ăn ấy!

- Này Tỷ-kheo, chớ dối quanh ở đây! Ðề-bà-đạt-đa không có chánh hạnh, theo ác giới. Sao ông xuất gia ở đây, tuân theo lời dạy của ta, lại ăn các món của Ðề-bà-đạt-đa. Ông thường hay bị lôi kéo, hễ gặp ai thì đi theo người ấy!

Nói vậy xong, bậc Ðạo Sư kể câu chuyện quá khứ.

Chuyện rằng:

“Thuở trước, khi vua Brahmadatta tr Ba-la-ni, B-tát làm đại thn cho vua y. Lúc y, vua có mt con voi báu tên là Mahilamukha (M nhân din), có gii đức chánh hnh, không làm hi mt ai. Mt hôm, bn ăn trộm, gia đêm, đi đến gn chung voi, ngi không xa con voi bao nhiêu, và bàn tính như sau:

- Ðây là con đường hm phi đào. Ðây là lỗ tường cn phi đục. Ðường hm và l tường cn phi đục thông và m rng như con đường hay như bến nước, ri mi mang đồ đạc đi. Hãy giết người để mang đồ đi, nếu cn. Như vậy, không ai có th chng li.

Bọn ăm trộm không có gii đức chánh hnh, rt tàn nhn, độc ác, bo hành. Sau khi bàn lun, dy bo ln nhau như vậy, bn chúng b đi. Với phương tiện như vậy, ngày hôm sau và nhiu ngày na, chúng cũng đến ti ch y vàng bàn lun vi nhau. Con voi nghe li ca chúng, tưởng chúng dy cho mình cn phi tr thành tàn nhn, độc ác, bo hành. Ri con voi thc hành như vậy.

Vào buổi sáng, khi người nài đến, nó dùng vòi bt ly, qut xung đất và giết chết người nài. Cũng vậy, nó giết mt người na, ri mt người na. Con voi giết nhng ai đi đến gn nó. Người ta trình lên vua:

              - Con voi Mahilamukha đã trở thành điên. Nó giết nhng ai mà nó thy!
              Vua cho gọi B-tát và nói:
              - Hãy đi, bậc Hin trí, và tìm hiu vì lý do gì nó trở thành độc ác.

Bồ-tát đi đến, biết con voi khe mnh, ri tìm hiu lý do khiến con voi tr thành độc ác, và kết lun: Chc hn con voi nghe nhng người nói chuyn gn nó, tưởng h dy nó hc nên tr thành độc ác. B-tát hỏi người gi voi:

             - Ban đêm, có ai đến gn chung voi để nói chuyn không?
             - Thưa Ngài có! Những người ăn trộm đến và nói chuyn.
             Bồ-tát đi đến vua và báo cáo:
             - Thưa Thiên tử, thân con voi không có gì biến đổi khác. Vì nghe các người ăn trộm nói chuyn, nó trở thành độc ác.
             - Vậy nay cn phi làm gì?
             - Hãy cho những Sa-môn, Bà-la-môn có gii hnh đến ngi gn chung voi, và ch cn nói nhng chuyn gii đức chánh hnh.
             Này khanh thân, hãy làm như vậy.
             Bồ-tát đưa những Sa-môn, Bà-la-môn có gii hnh ngi gn chung voi và nói nhng câu chuyn gii hnh. H ngi không xa con voi và nói nhng câu chuyn tt lành:
             - Chớ hành h mt ai! Ch giết hi mt ai! Hãy tr thành người có gii hnh, nhn nhc, thân ái và t mn!
             Con voi nghe vậy, t nghĩ: "Nhng người này mun dy bo ta. Bt đầu t nay, ta cn phi có gii hnh!". Và con voi tr thành hin t
             Vua hỏi B-tát:
             - Này khanh, sao con vật đã trở thành tt chưa?
             Bồ-tát tr li:
             - Thưa Thiên tử, nó đã trở thành tt ri! Con voi độc ác như vậy, nh các bc hin trí, đã an trú trên Chánh pháp như xưa.
             Nói vậy xong, B-tát đọc bài k này:
             Trước nghe li ăn trộm,
             Voi báu này giết hi,
             Sau nghe lời bc trí,
             An trú trên thiện tánh,
             Làm công đức tt đẹp.
            Vua nói:
            - Vị này biết tâm hướng ca loài thú vt.
            Vua liền ban cho B-tát danh vng ln. Sau khi sng tròn th mang, vua cùng vi B-tát đi theo nghiệp ca mình.”

Bậc Ðo Sư nói:

              - Này Tỷ-kheo, trong quá khứ, hễ ông gặp ai thì theo người ấy. Nghe lời các người ăn trộm, ông đi theo những người ăn trộm. Nghe lời những người tu hành Chánh pháp, ông hành đúng Chánh pháp.
              Sau khi kể lại pháp thoại này và kết hợp hai mẩu chuyện với nhau, bậc đạo Sư nhận diện Tiền thân như sau:
              - Thuở ấy, Mahilàmukha là vị Tỷ-kheo phản bội, vua là Ànanda, còn vị đại thần là Ta vậy.

CHUYỆN ÐÔI BẠN THÂN THIẾT (Tiền thân Abhinha)

Một miếng, nó không ăn...,

Câu chuyện này, khi ở tại Kỳ Viên, bậc Ðạo Sư kể về một nam cư sĩ và một trưởng lão lớn tuổi. Theo truyền thuyết, ở Xá-Vệ có hai người bạn. Một người xuất gia, hằng ngày đi đến nhà người kia. Người kia bố thí món ăn, tự mình cũng ăn, sau đó theo người bạn đi về tinh xá, và đến khi mặt trời lặn, họ ngồi nói chuyện với nhau rối mới đi vào thành. Vị Tỷ-kheo thường đi tiễn bạn tận cửa thành rồi trở về. sự thân thiết giữa hai người ấy được các tỷ-kheo biết rõ. Một hôm, các tỷ-kheo đang ngồi trong pháp đường, nói về sự thân thiết giữa hai người ấy. Bậc Ðạo Sư đi đến và hỏi:

             - Này các Tỷ-kheo, các ông đang bàn luận chuyện gì?
             Các Tỷ-kheo nói:
             - Bạch Thế Tôn, chúng con nói chuyện này.
             Bậc Ðạo Sư nói:
             - Này các Tỷ-kheo, không phải những người này nay mới thân thiết với nhau. Trong quá khứ, họ đã thân thiết với nhau rồi.
             Nói vậy xong, bậc Ðạo Sư kể câu chuyện quá khứ.

Chuyện rằng:

“Thuở xưa, khi vua Brahmadatta trị Ba-la-ni, B-tát làm v đại thn. Lúc y, mt con chó đi đến chung con voi báu và ăn những vt cơm rơi tại ch con voi báu ăn. Con chó đi đến vì miếng ăn, đã trở thành thân thiết vi con voi báu, và ăn gần con voi. C hai không có nhau không th sng được. Con chó thường nm ly vòi con voi, và chơi đùa bằng cách đưa qua đưa lại.

Một hôm, mt người làng cho tin người nài, và đem con chó ấy v làng ca mình. T đó về sau, không thy con chó, con voi b ăn, bỏ tm. Người nài báo vic y lên vua rõ. Vua cho gi B-tát đến:

- Này bậc Hin trí, hãy đi tìm hiểu lý do gì con voi làm như vậy.

Bồ-tát đi đến chung voi, biết được con voi rất bun nn, t nghĩ: "Thân th con vt này không t l bnh gì. Có th nó có tình bn thân thiết vi ai đó, và vì không thấy bn, nó tr nên su mun.

              Bồ-tát hi người nài:
             - Con voi này có thân thiết vi ai không?
             - Thưa ngài, có. Nó có tình bạn thân thiết vi con chó.
             - Con chó ấy nay đâu rồi?
             - Có một người dt nó đi rồi.
             - Chú có biết ch ca người y không?
             - Thưa Ngài, tôi không biết
             Bồ-tát đi tâu với vua?

- Thưa Thiên tử, con voi không có bnh gì. Nhưng nó có tình bạn thân thiết sâu đậm vi con chó. Nay không thy bn, nên nó không ăn. Tôi nghĩ là như vậy.

            Nói xong, Bồ-tát đọc bài k:
            Một miếng, nó không ăn,
            Không nuốt cơm và cỏ,
            Tôi nghĩ vì con voi
            Thường thy bn, con chó,
            Cho nên nó luyến ái
            Con chó ấy, bn mình.
            Vua nghe lời B-tát nói liến hi:
            - Thưa bậc Hin trí, nay phi làm gì?

- Thưa Thiên tử, hãy cho người đánh trống và tuyên b như sau: Con chó, bạn con voi báu ca nhà vua, b người bt ly đem đi. Nhà nào có con chó ấy, nhà đó sẽ bị trng pht!

Vua làm theo lời khuyên này. Nghe được tin, người y lin th con chó ra. Con chó lp tc chy tht mau đến gn con voi. Con voi va ly vòi đặt con chó lên trên đầu trán mình va mng r khóc ln và đặt nó t đầu trán xung, để con chó ăn trước, ri mình ăn sau.

             - Ngay cả tâm hướng ca loài vt, v y cũng biết!
             Vua nói vậy và tng cho B-tát danh vng ln.”

Bậc Ðo Sư nói:

             - Này các Tỷ-kheo, không phải những người này nay mới thân thiết với nhau. Trong quá khứ, họ đã thân thiết với nhau rồi.
             Sau khi kể lại pháp thoại này, và thuyết giảng Bốn Sự thật, bậc Ðạo Sư kết hợp hai câu chuyện với nhau rồi nhận diện Tiền thân:
             - Lúc ấy, con chó là người cư sĩ, con voi là vị Trưởng lão lớn tuổi, còn vị đại thần Hiền trí là Ta vậy.
<<Quay lai
Gửi cho bạn bè Trang in
 
     
  Các bài viết khác của chủ đề Chánh kiến  
     •  CHÁNH PHÁP LÀ THUỐC HAY. Thầy Thích Bảo Nguyên. (20.11.2017)  
     •  THOÁT BIỂN KHỔ SINH TỬ. Thầy Thích Bảo Nguyên. (15.11.2017)  
     •  TÌNH YÊU HẠNH PHÚC GIA ĐÌNH. Thầy Thích Bảo Nguyên. (06.11.2017)  
     •  TRUNG ĐẠO LÀ DIỆT KHỔ 2. Thầy Thích Bảo Nguyên. (04.11.2017)  
     •  QUÁN TU TỨ NIỆM XỨ. Thầy Thích Bảo Nguyên. (31.10.2017)  
     •  Ý NGHĨA XUẤT GIA. Thầy Thích Bảo Nguyên. (24.10.2017)  
     •  TRUNG ĐẠO LÀ NIẾT BÀN. Thầy Thích Bảo Nguyên. (21.10.2017)  
     •  TRUNG ĐẠO LÀ DIỆT KHỔ. Thầy Thích Bảo Nguyên. (17.10.2017)  
     •  TINH TẤN DIỆT PHIỀN NÃO. Thầy Thích Bảo Nguyên (08.10.2017)  
     •  PHÁP TU TỨ CHÁNH CẦN. Thầy Thích Bảo Nguyên. (05.10.2017)  
     •  PHÁP TU NIỆM PHẬT. Thầy Thích Bảo Nguyên. (27.09.2017)  
     •  THIỀN XẢ TÂM. Thầy Thích Bảo Nguyên. (25.09.2017)  
     •  CHÁNH NIỆM THIỀN XẢ TÂM. Thầy Thích Bảo Nguyên. (18.09.2017)  
     •  ĐỘC CƯ THIỀN XẢ TÂM. Thầy Thích Bảo Nguyên. (12.09.2017)  
   
  TRANG : 1 | 2 | 3 | 4 | 5 ...[Next 5 of 40 pages] ...
     
 
   
 
   
Trang Chủ   |   Thư Ngỏ   |   Diễn Đàn   |   Liên hệ   |     Quản lý |  

 

©2012- Bản quyền thuộc GIỌT NẮNG CHƠN NHƯ
Email: banbientapgiotnangchonnhu@gmail.com
(Ghi rõ nguồn khi sử dụng tư liệu bài viết trong website này)