DANH MỤC
  • Thế sự
 
  • Chánh kiến
 
  • Giới luật
 
  • Đại tạng kinh Việt nam
 
  • Tìm hiểu kinh Nikaya
 
  • Dựng lại Chánh pháp
 
  • Nghiên cứu – Đối luận
 
  • Tham vấn – Hỏi đáp  
  • Thư viện
 
 
 
  Cập nhật ngày: 14/10/2017
 
  Cập nhật ngày: 03/06/2017
 
  Cập nhật ngày: 23/08/2016
 
  Cập nhật ngày: 21/08/2015
 
  Cập nhật ngày: 02/04/2015
 
  Cập nhật ngày: 18/09/2013
 
     
 
  • Thư viện thầy Thông Lạc
 
  • Danh mục trên Giọt Nắng Chơn Như.
 
  • Vấn đạo thầy Thích Bảo Nguyên
 
  • TV Chơn Như (YouTube)
 
  • Tu viện Chơn Như
 
  • Chơn Lạc
 
     
     THỐNG KÊ  
  Số người Online: 2  
  Số lượt truy cập: 26992  
     
  Untitled Document
   
 
  Chánh kiến
• THAM KHẢO, TÌM HIỂU CHUYỆN TIỀN THÂN ĐỨC PHẬT - Chuyện Nàng Lượm Củi; Chuyện Vua Makhàdeva; Chuyện Trưởng Lão Sukhavihàri.  
Cập nhật ngày : 09.05.2013 (Đã đọc : 7012 lần )
Kinh Tiểu Bộ - Tạng kinh Nikàya (Nhưng không phải Phật thuyết).

CHUYỆN NÀNG LƯỢM CI (Tin thân Katthahàri)

Kính thưa bậc Ði Vương...

Câu chuyện này được bậc Ðạo Sư kể khi ở Kỳ Viên về nàng Vàsabhakhattiyà. Câu chuyện sẽ được tìm thấy trong Chương mười hai, Tiền thân Bhaddasala (số 465). Truyền thuyết kể rằng nàng là con gái của vị Thích-ca tên Mahànàma với một nữ tỳ tên là Nàgamundà, và về sau trở thành hoàng hậu vua nước Kosala. Nàng sanh một con trai cho vua. Về sau vua biết được dòng họ nữ tỳ của nàng, liền truất phế địa vị của nàng, và truất phế luôn người con trai là Vidudabha. Cả hai chỉ sống ở trong nội cung. Thế Tôn biết được sự việc này, vào buổi sáng, với năm trăm tỷ-kheo vây quanh, đi đến trú xứ của vua, ngồi trên chỗ ngồi đã soạn sẵn, và nói:

              - Thưa Ðại Vương, Vàsabhakhattiyà ở đâu?
              Vua kể lại câu chuyện ấy.
             - Thưa Ðại Vương, Vàsabhakhattiyà là con gái của ai?
             - Bạch Thế Tôn, của Mahànàma.
             - Khi nàng đến, nàng là vợ của ai?
             - Bạch Thế Tôn, của tôi.

- Thưa Ðại Vương, nàng là con gái của vua. Nàng đến làm vợ vua. Nàng sanh đứa con trai cho vua. Ðứa con trai ấy, vì lý do gì lại không làm chủ vương quốc thuộc sở hữu của người cha? Thuở xưa, một vị vua có đứa con trai từ một người con gái đi lượm củi, và một cuộc gặp gỡ tình cờ đã cho người con trai ấy vương quốc.

Vua yêu cầu Thế Tôn làm sáng tỏ ý nghĩa câu chuyện. Thế Tôn liền kể câu chuyện quá khứ.

Chuyện rằng:

“Thuở xưa, ở Ba-la-ni, vua Brahmadatta đi vào ngự uyn vi uy nghi ln ca nhà vua. Ðang đi qua lại để tìm trái cây và bông hoa, vua gp mt thiếu ph đang lượm ci, va lượm va hát. Vua đắm say nàng và ăn ở vi nàng. B-tát được th thai trong bng nàng. Nàng cm thy bng nàng nng n như mang lưỡi tm sét (lưỡi búa) ca Ðế Thích. Biết rng mình đã có thai, nàng tâu nhà vua việc y. Vua đưa cho nàng một chiếc nhn và nói:

              - Nếu sanh con gái, hãy gi chiếc nhn này để ly tin nuôi dưỡng nó. Nếu sanh con trai, hãy đem nó đến ta vi chiếc nhn này.
             Nói xong vua ra đi. Khi bào thai đúng thời, nàng sanh B-tát. Ðến tui B-tát đi được, chy được, trong   khi chơi ở sân chơi, có tiếng la:
             - Ta bị đứa không có cha đánh.
             Nghe vậy, B-tát đi đến m và hi:
             - Ai là cha con?
             - Này con thân, con là con vua Ba-la-nại.
             - Thưa mẹ, có cái gì làm chng?
             - Này con thân, vua có cho chiếc nhn này và nói: "Nếu sanh con gái, thì gi chiếc nhn này để nuôi dưỡng nó. Nếu sanh con trai, hãy đem nó đến cho ta vi chiếc nhn này." Nói xong, nhà vua ra đi.
             - Thưa mẹ, s tình là như vậy, sao m không đưa con đến gp cha?
             Nàng biết ý định ca con, nên đem con đến ca cung điện và xin ý kiến vua. Khi được gi vào, nàng đảnh l vua và tâu:
             - Thưa Ðại Vương, đây là con của Ði Vương.
             Vua biết vy, nhưng cảm thy xu h trước đông đảo qun chúng nên nói:
             - Nó không phải con ca ta.
             - Tâu Ðại Vương, đây là chiếc nhn ca ngài. Chc ngài nhn ra được chiếc nhn này?
             - Ðây không phải là chiếc nhn ca ta!
             - Tâu Ðại Vương, tôi không có vật gì khác để bo chng cho s tht. Nếu đứa tr này là con ngài, nó s đứng trên hư không. Nếu không phi, nó s rơi xuống đất và chết!

Rồi nàng cm chân B-tát quăng lên hư không. Bồ-tát ngi kiết-già trên hư không và với âm thanh du ngt, tuyên b pháp cho ph vương, đọc bài k này:

              Kính thưa bậc Ði Vương.
             Tôi là con trai ngài,
             Kính thưa bậc nhân ch,
             Hãy nuôi dưỡng con ln!
             Vua nuôi dưỡng người khác,
             Không nuôi con mình sao?
             Nghe Bồ-tát ngi trên hư không thuyết pháp như vậy, vua bèn nói:
            - Hãy đến, này con thân, ta s nuôi con! Ta s nuôi con!

Và vua đưa hai tay lên. Một ngàn bàn tay đưa lên để đón Bồ tát, nhưng Bồ-tát không xung bàn tay nào khác, ch xung vào bàn tay nhà vua, và ngồi trên bp vế vua. Vua phong cho con làm phó vương, phong cho mẹ làm hoàng hu. Sau khi vua mnh chung, B-tát lên làm vua có tên là Katthavàhanaraja (vua của người lượm ci), tr vì quc vi Chánh pháp, và khi mnh chung ngài đi theo nghiệp ca mình.”

Sau khi kể pháp thoại này cho vua nước Kosala, trình bày hai câu chuyện và kết hợp chúng với nhau, bậc Ðạo Sư kết luận với sự nhận diện tiền thân như sau:

Thời y, người m là Mahàmaya, người cha là Tnh Phn vương, và vua Katthavàhana là Ta vậy.

-o0o-

CHUYỆN VUA MAKHÀDEVA (Tin thân Makhàdeva)

Những tóc bc đầu ta...,

Câu chuyện này được bậc Ðạo Sư kể khi ở Kỳ Viên, về sự kiện xuất gia lớn đã được kể trong tập Nidana-kahthà. Khi ấy, các tỷ-kheo đang ngồi tán thán sự ra đi của đấng Ðại Giác thì Thế Tôn đi đến Pháp đường, ngồi trên Phật tọa, hỏi các tỷ-kheo:

             - Này các tỷ-kheo, các ông nay ngồi nói chuyện gì?
             - Bạch Thế Tôn, không có chuyện gì khác. Chúng con ngồi tán thán hạnh ra đi của Thế Tôn!
             - Này các tỷ-kheo, không phải nay Như Lai mới ra đi, trước đây, Ta cũng ra đi rồi.
             Các tỷ-kheo yêu cầu Thế Tôn giải thích câu chuyện ấy. Thế Tôn trình bày câu chuyện quá khứ sau đây.

Chuyện rằng:

“Thuở y, ti nước Vidaha, có v vua tên là Makha-deva Mithilà, hành trì đúng pháp của mt v Pháp Vương. Trải qua tám mươi bốn ngàn năm, ngài đã vui chơi trong địa v Ði Vương. Sau một thi gian dài, vua sng như vậy. Mt hôm, ngài gi người ct tóc và nói:

- Này khanh, khi nào khanh thấy tóc bc trên đầu ta, hãy báo cho ta biết.

Người ct tóc, sau mt thi gian dài, thy gia đám tóc đen nhánh của vua, có mt si tóc bc, lin báo cho vua biết. Vua bo:

- Hãy nhổ si tóc bc y và đặt nó trên tay ta.

Nghe nói vậy, người ct tóc ly cái nhíp bng vàng nh si tóc bạc và đặt lên bàn tay vua. Lúc y, nhà vua đang có tám mươi bốn ngàn năm còn lại để sng. Tuy vy, thy si tóc bc, ngài cm thy xúc động mnh, như thần chết đã đến đứng gn đó, như bị nht vào trong ngôi nhà lá đang bốc cháy. Nhà vua suy nghĩ: "Này Makhàdeva ngu si ơi, tóc bạc đã mọc lên, nhưng ngươi chưa có thể loi tr nhng phin não này".

Và khi nghĩ đến xut hin ca si tóc bc, nhà vua cm thy b nung đốt ni tâm, t thân m hôi toát ra, áo qun như đè nén nhà vua và trở thành không th chu ni. Nhà vua ngh: "Hôm nay, ta phi ra đi xuất gia".

Sau khi cho người ct tóc hưởng li tc mt làng tr giá mt trăm ngàn đồng, vua cho gi người con đầu và nói:

-Này con thân, trên đầu ta, tóc bc đã hiện ra. Ta nay đã già rồi. Các dc vng liên h đến con người, ta đã hưởng th đầy đủ. Nay ta mun tìm cu các dc lc thiên gii. Nay là thi ta phi ra đi. Con hãy trị vì vương quốc này. Sau khi xut gia, ta s trong Rng Xoài ca Makhàdeva và sng theo pháp Sa-môn.

Các đại thn nghe tin vua mun xut gia, lin đến hi vua vì sao li mun xut gia, vua cm si tóc bc trong tay và nói bài k vi cái đại thn:

              Những tóc bc đầu ta,
             Xuất hin, cướp tui xanh,
             Các Thiên sứ đã đến,
             Là thời ta xut gia.

Sau khi nói vậy, ngay trong ngày y, nhà vua t b vương quốc, xut gia làm n sĩ trong Rng xoài Makhàdeva. Tri qua tám mươi bốn ngàn năm tu tập bn Phm trú, an trú thin không có gián đoạn, ngài mnh chung, và sanh lên Phm thiên gii; t đấy li sanh Mithilà và làm vua tên Nimi. Sau khi quy t gia đình ly tán, ngài xuất gia ti Rng Xoài y, tu tp Bn Phm trú, và tái sanh Phm Thiên gii.”

Bậc Ðạo Sư nói rằng Như Lai không phải chỉ nay mới ra đi với sự xuất gia ấy, mà thuở trước cũng đã ra đi như vậy rồi. Trình bày pháp thoại này xong, Ngài thuyết về Bốn Sự thật. Một số chứng được quả Dự lưu. Một số chứng được quả Nhất Lai. Một số chứng được quả Bất lai.

Sau khi kể xong hai câu chuyện này và kết hợp chúng với nhau, bậc Ðạo Sư nhận diện Tiền thân như sau:

Thời y, người ct tóc là Ànanda, người con trai là La-hu-la (Ràhula), và vua Makhàdeva là Ta vy.

-o0o-

CHUYỆN TRƯỞNG LÃO SUKHAVIHÀRI (Tin thân Sukhavihàri)

Người không được bo v...,

Câu chuyện này, khi ở tại rừng xoài Anupiya, bậc Ðạo Sư đã kể về Trưởng lão Bhaddiya Sukhavihàri. Trưởng lão Bhaddiya Sukhavihàri đã xuất gia cùng với sáu vị trong hoàng tộc, cùng Upali là người thứ bảy. Trưởng lão Bhaddiya, trưởng lão Kimbila, Trưởng lão Bhagu và Trưởng lão Upàli chứng quả A-la-hán, Trưởng lão Ànanda chứng quả Dự Lưu, Trưởng lão Anuruddha chứng được thiên nhãn, Trưởng lão Ðề-bà-đạt-đa chứng được thiền định. Câu chuyện của sáu vị trong hoàng tộc này dẫn đến sự kiện ở Anupiya, sẽ được trình bày trong Tiền thân Khandahàla (số 534).

Trong thời kỳ làm vua, Tôn giả Bhaddiya tự bảo vệ mình như một vị Thiên sắp đặt sự bảo vệ, nay nghĩ đến tâm trạng sợ hãi mà vị ấy đã sống, dầu được bảo vệ với nhiều sự bảo vệ, vẫn nằm lăn qua trở lại trên đại sàng tọa đặt trên lầu cao. Vị ấy so sánh sự sợ hãi ấy với trạng thái không sợ hãi, vì nay vị ấy đã chứng quả A-la-hán, khi vị ấy đi lang thang đây đó trong các khu rừng v.v... Khi nghĩ vậy, vị ấy nói lên lời cảm hứng:

              - Ôi hạnh phúc thay! Ôi hạnh phúc thay!
             Các tỷ-kheo nghĩ rằng Tôn giả Bhaddiya nói lên chánh trí của mình, nên trình lên Thế Tôn. Thế Tôn nói:
             - Này các tỷ-kheo, Bhaddiya không phải chỉ nay mới sống hạnh phúc, mà thuở trước vị ấy cũng là sống hạnh phúc!
             Các tỷ-kheo thỉnh cầu Thế Tôn trình bày rõ ý nghĩa này. Thế Tôn làm sáng tỏ ý nghĩa qua câu chuyện quá khứ.

Chuyện rằng:

“Thuở xưa, ở Ba-la-ni, trong khi vua Brahmadatta đang trị vì vương quốc, B-tát sinh làm mt v Bà-la-môn giàu có phương Bắc. Thy nguy him trong các dc, li ích trong xut ly, Ngài t b các dc, vào núi Tuyết xut gia làm n sĩ, đạt được làm tám Thin chng. S tùy tùng ca Ngài lên đến năm trăm vị kh hnh.

Khi mùa mưa đến, Ngài ri núi Tuyết vi chúng kh hnh vây quanh đi bộ qua làng, qua th trn, đến Ba-la-ni, Ngài trú ngôi vườn ca vua, nương tựa nhà vua. Ti đấy, sau khi sng bn tháng trong mùa mưa, Ngài đến t bit nhà vua. Nhà vua nói:

              - Thưa Tôn giả, Tôn gi đã lớn tui, Tôn gi sng núi Tuyết làm gì? Hãy để các đệ t đến núi Tuyết, còn Tôn gi li đây.
             Bồ-tát giao năm trăm người kh hnh cho đệ t trưởng và nói:
             - Con hãy đi, sống núi Tuyết vi nhng người này. Còn ta s sng đây.
             Vị đệ t trưởng y, trước kia làm vua, sau t b vương quốc ln, xut gia, ly đề tài làm Thin quán, chng được tám Thin chng. V y sng núi Tuyết vi các v kh hnh.
             Một hôm, mun yết kiến bn sư, vị y gi các v kh hnh kia và bo:
             - Hãy sống thoi mái đây, ta đi đảnh l bn sư rồi li v.

Vị y đi đến bn sư, đảnh l Ngài, chào mng Ngài rt chân tình, ri tri tm thm, nm xung bên cnh bn sư. Lúc bấy gi, nhà vua đi đến ngôi vườn để yết kiến v kh hnh, đảnh l Ngài ri ngi xung mt bên. V đệ t kh hnh thy vua đến, nhưng không đứng dy, vn nm dài và nói li cm hng:

              - Ôi hạnh phúc thay! Ôi hnh phúc thay!
             Nhà vua không hoan hỷ vi v kh hnh thy vua mà không đứng dy, nên nói vi B-tát.
             - Thưa Tôn giả, người kh hnh này có l đã ăn quá đầy đủ nên nm sung sướng, nói lên lời cm hng.
             - Thưa Ðại Vương, người kh hnh này trước cũng làm vua như Ngài. Vị y suy nghĩ: "Trước kia còn là cư sĩ, đầy đủ uy quyn nhà vua, được bo v bi nhiu người có binh khí cm tay, nhưng không được hnh phúc như thế này. Nay do t mình được hnh phúc xut gia, được hnh phúc thin định, nên nói lên li cm hng như vậy".

Ðể ging pháp thoi cho nhà vua, B-tát đọc bài k này:

              Người không được bo v,
             Không bảo v người khác,
             Thưa Ðại Vương, người y.
             Thật s được an lc.
             Vì không chờ đợi gì,
             Ðối vi các dc vng.

Nhà vua nghe pháp thoại xong, cm thy thoi mái, đảnh l, rồi đi về cung. V đệ t đảnh l bn s, ri đi về núi Tuyết. B-tát tiếp tc sng ti đấy, thin định không gián đoạn và khi mng chung, sanh lên Phm thiên gii.”

Bậc Ðạo sư, kể lại hai câu chuyện, kết hợp chúng với nhau rồi nhận diện Tiền thân:

Lúc ấy, v đệ t là Tôn gi Bhaddiya, còn v bn sư chính là Ta đây.

<<Quay lai
Gửi cho bạn bè Trang in
 
     
  Các bài viết khác của chủ đề Chánh kiến  
     •  CHÁNH PHÁP LÀ THUỐC HAY. Thầy Thích Bảo Nguyên. (20.11.2017)  
     •  THOÁT BIỂN KHỔ SINH TỬ. Thầy Thích Bảo Nguyên. (15.11.2017)  
     •  TÌNH YÊU HẠNH PHÚC GIA ĐÌNH. Thầy Thích Bảo Nguyên. (06.11.2017)  
     •  TRUNG ĐẠO LÀ DIỆT KHỔ 2. Thầy Thích Bảo Nguyên. (04.11.2017)  
     •  QUÁN TU TỨ NIỆM XỨ. Thầy Thích Bảo Nguyên. (31.10.2017)  
     •  Ý NGHĨA XUẤT GIA. Thầy Thích Bảo Nguyên. (24.10.2017)  
     •  TRUNG ĐẠO LÀ NIẾT BÀN. Thầy Thích Bảo Nguyên. (21.10.2017)  
     •  TRUNG ĐẠO LÀ DIỆT KHỔ. Thầy Thích Bảo Nguyên. (17.10.2017)  
     •  TINH TẤN DIỆT PHIỀN NÃO. Thầy Thích Bảo Nguyên (08.10.2017)  
     •  PHÁP TU TỨ CHÁNH CẦN. Thầy Thích Bảo Nguyên. (05.10.2017)  
     •  PHÁP TU NIỆM PHẬT. Thầy Thích Bảo Nguyên. (27.09.2017)  
     •  THIỀN XẢ TÂM. Thầy Thích Bảo Nguyên. (25.09.2017)  
     •  CHÁNH NIỆM THIỀN XẢ TÂM. Thầy Thích Bảo Nguyên. (18.09.2017)  
     •  ĐỘC CƯ THIỀN XẢ TÂM. Thầy Thích Bảo Nguyên. (12.09.2017)  
   
  TRANG : 1 | 2 | 3 | 4 | 5 ...[Next 5 of 40 pages] ...
     
 
   
 
   
Trang Chủ   |   Thư Ngỏ   |   Diễn Đàn   |   Liên hệ   |     Quản lý |  

 

©2012- Bản quyền thuộc GIỌT NẮNG CHƠN NHƯ
Email: banbientapgiotnangchonnhu@gmail.com
(Ghi rõ nguồn khi sử dụng tư liệu bài viết trong website này)