DANH MỤC
  • Thế sự
 
  • Chánh kiến
 
  • Giới luật
 
  • Đại tạng kinh Việt nam
 
  • Tìm hiểu kinh Nikaya
 
  • Dựng lại Chánh pháp
 
  • Nghiên cứu – Đối luận
 
  • Tham vấn – Hỏi đáp  
  • Thư viện
 
 
 
  Cập nhật ngày: 14/10/2017
 
  Cập nhật ngày: 03/06/2017
 
  Cập nhật ngày: 23/08/2016
 
  Cập nhật ngày: 21/08/2015
 
  Cập nhật ngày: 02/04/2015
 
  Cập nhật ngày: 18/09/2013
 
     
 
  • Thư viện thầy Thông Lạc
 
  • Danh mục trên Giọt Nắng Chơn Như.
 
  • Vấn đạo thầy Thích Bảo Nguyên
 
  • TV Chơn Như (YouTube)
 
  • Tu viện Chơn Như
 
  • Chơn Lạc
 
     
     THỐNG KÊ  
  Số người Online: 2  
  Số lượt truy cập: 26732  
     
  Untitled Document
   
 
  Thế sự
• HỌC ĐỂ LÀM NGƯỜI - 20.2016 (Sưu tầm).  
Cập nhật ngày : 24.11.2016 (Đã đọc : 1356 lần )

“HÀN NHO PHONG VỊ PHÚ”:

"Ngày ba bữa, vỗ bụng rau bịch bịch, người quân tử ăn chẳng cầu no,

Đêm năm canh, an giấc ngáy kho kho, đời thái bình cửa thường bỏ ngỏ".

                                                                                         Nguyễn Công Trứ

          Nhái Phú "HÀN NHO PHONG VỊ":
           "Ngày 1 bữa, cơm thường không cá thịt, người trí tuệ ăn quán từ bi,
           Đêm 2 canh, thức tỉnh niệm tâm hiền, đời hạnh phúc thênh thang chân lý."

                                                                    Chân lý: Khổ, Tập, Đạo, Diệt. 


GỐC LÀ NHÂN CÁCH

Trong suốt chiều dài lịch sử dựng nước và giữ nước đã hun đúc tạo nên tâm hồn và cốt cách của người Việt Nam. Do đó, mọi người chúng ta cùng chung tay gạt bỏ đi cái xấu, xây nên cái đẹp, để nhân cách, đạo đức và lòng vị tha của người Việt Nam mãi mãi tỏa sáng.

Một kỷ niệm không bao giờ quên đối với tôi, cách đây gần ba chục năm, vào một buổi chiều, tôi ra quán uống ly cà phê, gặp một em bé hơn chục tuổi, người mảnh mai, ngực đeo tấm thẻ “Tổ bán báo xa mẹ”, cắp một bìa các-tông trên có một tập báo các loại. Em lễ phép nói với tôi: “Chú mua cho cháu một vài tờ báo đi”.

Tôi là nhà báo cho nên những loại báo mà em bán tôi đã được đọc. Tôi đưa cho em bốn nghìn đồng và nói:

- Chú là nhà báo, nên những loại báo mà cháu bán chú đã có và đọc rồi.

Em bé bần thần và không nhận tiền:

- Cháu chỉ nhận tiền khi chú mua báo của cháu thôi.

Thế là tôi mua của cháu 2 tờ báo. Hỏi chuyện, mới biết cháu quê ở Thanh Hóa, mồ côi cả cha lẫn mẹ. Hai em cháu ở với bà nội, còn cháu ra Hà Nội, tham gia “Tổ bán báo xa mẹ” để kiếm sống, hàng tháng dành dụm gửi về cho bà nội chưa đầy hai chục nghìn thêm vào nuôi em. Điều làm tôi suy nghĩ và trăn trở mãi là một em bé có hoàn cảnh éo le và khó khăn, mà có lòng tự trọng đến thế!. Kiếm tiền bằng sức của mình. Ấy thế mà trong xã hội hiện còn biết bao những kẻ “có chức, có quyền”, giàu sang, phú quý mà vẫn tìm mọi cách tham ô, tham nhũng.

Nhớ lại những ngày chúng tôi còn học cấp 1, trong hoàn cảnh thiếu thốn trăm bề vì đất nước còn chiến tranh. Vào chiều mồng hai Tết, tôi thì vác chiếc bánh chưng, còn mấy đứa bạn đem dăm quả cam góp vào đến Tết nhà thầy giáo. Nhà thầy giáo tôi nghèo lắm, “mái rạ, cột tre, nền đất”. Chúng tôi ngồi quanh mâm cỗ ngày Tết rất đạm bạc, trên chiếc giường tre, vẫn nghe thấy tiếng “ken két” của mọt mà vẫn tràn đầy sự ấm áp của tình thầy trò. Ông cha ta thường có câu: “Muốn con hay chữ phải yêu lấy thầy”. Điều đó nói lên sự “tôn sư, trọng đạo”, chứ không phải theo cách hiểu của một số người, cứ đi mừng thầy, Tết thầy là phải “phong bì”.

Tôi được biết về một thầy giáo dạy đại học, khi cô sinh viên mang luận văn cho thầy đọc, nhận xét và chấm điểm, thầy lật cuốn luận văn, thấy trong đó có “phong bì”, thầy đã nổi giận, mắng học sinh. Cô sinh viên đứng như “Từ Hải”:

- Em xin lỗi thầy, em cứ tưởng thầy cũng thế.

Nghe cô sinh viên nói vậy, thầy bàng hoàng và sự giận dữ cũng nguôi dần. Vì đã có những người thầy giáo nhận luận văn của học sinh phải kèm theo “phong bì”.

Có biết bao thầy giáo, cô giáo quê ở miền xuôi phải dạy học ở vùng núi đá Đồng Văn (Hà Giang), khó khăn thiếu thốn đủ đường, nhưng vẫn tận tụy đem “cái chữ” cho con em đồng bào dân tộc thiểu số. Thương thầy giáo, cô giáo lắm!. Vào mùa khô phải đi 4-5 cây số mới lấy được nước sinh hoạt. Sử dụng nước phải theo một quy trình: Sáng rửa mặt, đánh răng rồi phải hứng lại để chiều rửa chân.

Thiếu úy Công an Đậu thị Huyền Trâm mang thai tuần thứ 19 thì phát hiện mình bị ung thư phổi giai đoạn cuối, nhưng chị đã kiên quyết từ chối điều trị để bảo vệ mầm sống của mình. Đó là sự hy sinh cao cả của người mẹ dành sự sống cho con. Chị đã viết nên câu chuyện xúc động về tình mẫu tử thiêng liêng.

Fomorsa Hà Tĩnh gây nên sự cố ô nhiễm môi trường biển đặc biệt nghiêm trọng ở bốn tỉnh miền Trung, để lại hậu quả khủng khiếp, cá nhiễm độc chết hàng loạt, làm ảnh hưởng rất lớn đến đời sống của ngư dân, những hộ gia đình “ăn theo” nghề biển, du lịch, môi trường đầu tư. Đồng thời, làm tiêu hao thời gian, tiền bạc họp hành, chỉ đạo của các ngành, các cấp từ trung ương đến địa phương, các nhà khoa học trong nước và ngoài nước phải dồn trí lực để nghiên cứu tìm ra nguyên nhân và các giải pháp khắc phục.

Sự việc “động trời” là thế, mà Sở Tài nguyên và Môi trường Hà Tĩnh kiểm điểm thì chỉ có một người nhận hình thức kỷ luật khiển trách. Còn những cán bộ liên quan khác, trong đó có Giám đốc Sở Tài nguyên và Môi trường chỉ tự nhận hình thức kỷ luật cứ trơn tuồn tuột như nước đổ… không một chút ngượng ngùng!

Chúng ta vui và tôn trọng biết bao về những tấm gương tử tế, nhân cách như em bé bán báo ở “Tổ bán báo xa mẹ”, tấm gương “mẫu tử” như chị Đậu thị Huyền Trâm làm rúng động hàng triệu con tim. Và cũng buồn khi cuộc đời này “còn lẫn” cả mấy vị quan chức thiếu trách nhiệm trong thực thi công vụ để Formosa gây nên hậu họa cho biết bao gia đình ở bốn tỉnh ven biển miền Trung, không còn tự trọng khi tự nhận hình thức kỷ luật là rút kinh nghiệm…

Chỉ có lòng tự trọng mới giúp mỗi con người vượt qua “sự cám dỗ” để sống, làm việc theo các chuẩn mực đạo đức, pháp luật và dũng cảm nhận lỗi, nhận tội khi mình làm sai hoặc vi phạm pháp luật, rồi đứng lên ngay ở nơi mình vấp ngã. Chính vì thế, vẫn cần thiết phải tăng cường tuyên truyền, giáo dục, nhân rộng các điển hình tiên tiến, gương “người tốt, việc tốt”, để xã hội ngày càng đẹp hơn, tốt hơn.

Đào Ngọc Dũng


BỊ CƯỚP HẾT TẤT CẢ VÉ SỐ, CẬU BÉ KHUYẾT TẬT
ĐÃ ĐƯA RA MỘT QUYẾT ĐỊNH KHÔNG AI NGỜ

Trung đã khóc tức tưởi khi toàn bộ vé số bị kẻ gian lấy mất hồi tháng 11 năm ngoái, nhưng em bé khuyết tật đã đưa ra một quyết định đáng khâm phục và kết quả em nhận được ở hiện tại là một điều không thể ngờ.

Em Nguyễn Thanh Trung, 18 tuổi, quê Châu Đốc, tỉnh An Giang, bị khuyết tật, không thể đi lại bằng đôi chân như người thường, phải xỏ đôi dép vào 2 tay để di chuyển. Mặc dù hoàn cảnh gia đình em rất nghèo lại khuyết tật nhưng em luôn "tự lực cánh sinh" bằng nghề bán vé số dạo để kiếm sống.

Thuật lại câu chuyện

Thanh Trung là nạn nhân bị cướp mất 108 tờ vé số tại cầu Voi, xã Nhị Thành, huyện Thủ Thừa ngày 23/11/2015. Trung cho biết, em từ Tiền Giang lên Long An bán vé số. Em vừa xuống xe tại khu vực chợ Cầu Voi, có hai thanh niên đi xe máy dừng lại hỏi mua vé số, sau khi đưa toàn bộ xấp vé 108 tờ (10.000 đồng/tờ), người ngồi sau giả vờ lật chọn số, cùng lúc người cầm lái nổ máy phóng nhanh về hướng TP Tân An (Long An) mất hút.

Nghe tiếng em Trung tri hô, một số tài xế xe ôm chạy đuổi theo nhưng không kịp. Do mới bán được 1 tờ, Trung thẫn thờ bật khóc và bò từng bước đến bến xe buýt về Tiền Giang.

Nhiều người thấy vậy, thương em đã hỗ trợ từ 20.000 đồng đến 200.000 đồng, số tiền nếu gom lại trong vòng 1 giờ có thể lên tới vài triệu đồng. Thế nhưng, với lòng tự trọng, Trung từ chối không nhận và cám ơn, tìm bến xe buýt về nhà trọ. Trung cho biết đi bán vé số kiếm tiền lời chứ không phải lợi dụng khuyết tật, nói dối bị giật vé số để mọi người “bố thí.”

Khi đó, hành động và cách cư xử đầy lòng tự trọng, “đói cho sạch, rách cho thơm” của em bé bán vé số khuyết tật lan truyền rất nhanh trên mạng đã làm mọi người phải nể phục, trân trọng và tự soi lại chính mình xem có tự mình giữ được phẩm chất đạo đức chưa? Tiền mất nhưng lòng tự trọng vẫn còn đó. Và đó là điều vô giá.

Gặp lại cậu bé bán vé số khuyết tật bị cướp

Ngày 14/2, gần Bưu điện tỉnh Long An, TP. Tân An, nhiều người thấy cậu bé khuyết tật di chuyển đến khu vực chờ xe buýt cách đó chừng 200 m. Không ít người dừng xe thăm hỏi và sẵn sàng chở đi nhưng cậu lắc đầu cảm ơn, khi nhiều người muốn mua giúp vé số, Thanh Trung cũng từ chối bởi vé bán hết từ sớm. “Lấy 400 tờ bán 6 giờ sáng tới gần 10 giờ là hết rồi!” – Trung vui vẻ kể. Chính nhờ vào tai nạn được đưa lên mạng, lan truyền rất nhanh lần trước nên mọi người đã cảm kích và mua ủng hộ vé số của em nhiều hơn.

Điều đáng suy ngẫm

Một em bé khuyết tật, tự lực đi lại mặc dù đi rất khó khăn, nhưng em vẫn tự đi, không muốn nhờ vả người khác khi họ muốn chở em. Em tự đi bán vé số để kiếm sống, không sống dựa vào xã hội, không ăn bám xã hội, không ăn xin, không lợi dụng lòng tốt của mọi người để lấy tiền. Khi bị cướp mất vé số, mọi người thương cảm góp chút tiền nhỏ cho em, nhưng em chỉ cảm ơn không nhận. Thật là đáng trân trọng biết bao.

Trong tình trạng xã hội ngày càng suy đồi, không ít người chỉ vì tiền mà bán rẻ lương tâm. Họ kinh doanh thuốc phiện đầu độc thế hệ trẻ. Họ làm cả nghề bất chính chỉ vì cớ mưu sinh như buôn người, bán nội tạng khiến cả thế giới căm phẫn.

Không ít người sử dụng chất cấm trong chăn nuôi. Đã vậy còn làm hàng giả, hàng nhái để đầu độc cả dân tộc. Thật sự không biết họ có nghĩ tới hậu quả khi làm hay không?

Và cả những người tham ô, tham nhũng, lấy tài sản của dân làm của ăn của để cho riêng mình. Bên cạnh đó còn có những người lành lặn, có sức khỏe mà vẫn giả làm người tàn tật để đi ăn xin, sống nhờ vào những đồng tiền bố thí của người khác. Thật đáng buồn vì điều đó.

Nhưng qua hành động của em Trung, chúng ta nhận thấy, dù có nghèo đi chăng nữa thì hãy kiếm sống bằng chính sức lao động của mình, hãy làm ăn chân chính, và nhận những gì mình xứng đáng được hưởng! Rồi sau này, chúng ta sẽ nhận được kết quả tốt đẹp giống như em Trung. Hiện tại, em cũng đã bán vé số đắc hơn nhờ câu chuyện và hơn hết chính là từ quyết định đáng ngưỡng mộ của mình. 

<<Quay lai
Gửi cho bạn bè Trang in
 
     
  Các bài viết khác của chủ đề Thế sự  
     •  HỌC ĐỂ LÀM NGƯỜI - 11.2017 (Sưu tầm). (08.11.2017)  
     •  HỌC ĐỂ LÀM NGƯỜI - 10.2017 (Sưu tầm). (22.10.2017)  
     •  TÂM TÌNH CỦA NGƯỜI CƯ SĨ. Ngọc Hương. (14.10.2017)  
     •  HỌC ĐỂ LÀM NGƯỜI - 09.2017 (Sưu tầm). (29.09.2017)  
     •  HỌC ĐỂ LÀM NGƯỜI - 08.2017 (Sưu tầm). (08.09.2017)  
     •  HỌC ĐỂ LÀM NGƯỜI - 07.2017 (Sưu tầm). (25.08.2017)  
     •  HỌC ĐỂ LÀM NGƯỜI - 06.2017 (Sưu tầm). (13.07.2017)  
     •  HỌC ĐỂ LÀM NGƯỜI - 05.2017 (Sưu tầm). (19.05.2017)  
     •  HỌC ĐỂ LÀM NGƯỜI - 04.2017 (Sưu tầm). (18.04.2017)  
     •  HỌC ĐỂ LÀM NGƯỜI - 03.2017 (Sưu tầm). (14.03.2017)  
     •  HỌC ĐỂ LÀM NGƯỜI - 02.2017 (Sưu tầm). (24.02.2017)  
     •  HỌC ĐỂ LÀM NGƯỜI - 01.2017 (Sưu tầm) (05.02.2017)  
     •  HỌC ĐỂ LÀM NGƯỜI - 22.2016 (Sưu tầm). (25.12.2016)  
     •  HỌC ĐỂ LÀM NGƯỜI - 21.2016 (Sưu tầm). (14.12.2016)  
   
  TRANG : 1 | 2 | 3 | 4 | 5 ...[Next 5 of 8 pages] ...
     
 
   
 
   
Trang Chủ   |   Thư Ngỏ   |   Diễn Đàn   |   Liên hệ   |     Quản lý |  

 

©2012- Bản quyền thuộc GIỌT NẮNG CHƠN NHƯ
Email: banbientapgiotnangchonnhu@gmail.com
(Ghi rõ nguồn khi sử dụng tư liệu bài viết trong website này)