DANH MỤC
  • Thế sự
 
  • Chánh kiến
 
  • Giới luật
 
  • Đại tạng kinh Việt nam
 
  • Tìm hiểu kinh Nikaya
 
  • Dựng lại Chánh pháp
 
  • Nghiên cứu – Đối luận
 
  • Tham vấn – Hỏi đáp  
  • Thư viện
 
 
 
  Cập nhật ngày: 14/10/2017
 
  Cập nhật ngày: 03/06/2017
 
  Cập nhật ngày: 23/08/2016
 
  Cập nhật ngày: 21/08/2015
 
  Cập nhật ngày: 02/04/2015
 
  Cập nhật ngày: 18/09/2013
 
     
 
  • Thư viện thầy Thông Lạc
 
  • Danh mục trên Giọt Nắng Chơn Như.
 
  • Vấn đạo thầy Thích Bảo Nguyên
 
  • TV Chơn Như (YouTube)
 
  • Tu viện Chơn Như
 
  • Chơn Lạc
 
     
     THỐNG KÊ  
  Số người Online: 2  
  Số lượt truy cập: 26732  
     
  Untitled Document
   
 
  Giới luật
• ĐẠO ĐỨC LÀM NGƯỜI (18). TL Thích Thông Lạc.  
Cập nhật ngày : 04.12.2015 (Đã đọc : 2793 lần )

c. ĐỨC KHÔNG THAM SẮC DỤC VỚI CÁC BÁC, CÁC CHÚ

Hỡi các bác và các chú! Các bác, các chú đã nghĩ gì mà bước chân vào những vũ trường, quán bia ôm, cà phê ôm? Nơi đó là nơi mua bán mãi dâm; nơi đó là nơi không phải để giải trí lành mạnh; nơi đó là nơi không phải để các bác, các chú vào; nơi đó là nơi ổ bệnh tật nan y như: Giang mai, Sida, HIV, v.v... nơi đó là nơi sản xuất ra những kẻ ăn chơi trác táng, đồi truỵ, du côn, du đãng, v.v... Những tay anh chị, những đàn em đầu trộm đuôi cướp cũng xuất phát tự nơi đó. Những người này đã làm những việc cho mọi gia đình đau khổ, cho xã hội mất trật tự, an ninh; nơi đó các cháu gái mua bán bia ôm, cà phê ôm, lấy văn nghệ ca hát nhảy múa khiêu vũ che đậy trá hình buôn bán dâm. Tuổi tác các cháu ấy nhỏ hơn con cháu của các bác, các chú. Các bác, các chú có biết chăng? Cớ sao các bác và các chú lại vào quán ngồi uống bia hoặc cà phê, rồi cọ dựa với những cô gái nhỏ tuổi hơn con cháu của mình. Làm như vậy các bác, các chú có thấy được không? Có xấu hổ không? Có nhục nhã với tuổi tác của mình không?

Đạo đức làm người, nhất là đức không tham sắc dục không chấp nhận những hành động này. Các bác, các chú có biết không? Những hành động này là những hành động vô đạo đức. Các cháu gái này như con cháu của các bác, các chú, thế mà ngồi bên nhau cọ dựa như vậy là khiêu dâm gợi dục, các bác các chú có tránh khỏi không? Hay là ôm con cháu của mình để truy hoan sắc dục. Như vậy các bác, các chú nghĩ sao? Tuổi tác của các bác, các chú như thế này mà hành động như thế kia thì chẳng khác nào là một con thú vật, chứ đâu phải là một con người nữa. Phải không hỡi các bác, các chú? Tuổi tác của các bác, các chú là tuổi tác chững chạc của một con người đã từng nếm vị cuộc đời nhiều cay đắng và khổ đau. Không lẽ các bác, các chú không hiểu sao? Lại truy hoan với các cháu tuổi còn nhỏ hơn con cháu của mình, thì các bác, các chú có thấy nhục nhã không?

Đời sống của con người đạo đức đang bị đi xuống dốc. Ngày nào cũng xảy ra và đem đến cho con người biết bao nhiêu là thống khổ, cay đắng. Thế sao các bác, các chú lại nỡ nhẫn tâm diệt đạo đức nữa? Năm mươi, sáu mươi tuổi rồi mà còn truy hoan với một cô gái tuổi nhỏ hơn con cháu của mình, đó là hành động phá hoại đạo đức làm người. Các bác, các chú có biết không? Các bác, các chú có biết đạo đức là gì không? Đạo đức là những hành động không làm khổ mình; không làm khổ cho mọi người; không làm khổ chúng sanh; không làm cho gia đình tan nát; không làm nhục cho bản thân mình; không làm trò cười chê nhạo báng cho thiên hạ. Đạo đức là những hành động thường được mọi người chấp nhận ca ngợi và tán thán.

Kính thưa các bác, các chú! Người có tuổi tác lớn như cha mẹ, như ông bà thì phải sống đúng nghĩa làm bậc cha mẹ, ông bà, chứ không thể có những hành động truy hoan với các cháu như vậy, thì coi sao được và còn nghĩa lý gì là chú, là bác, là ông bà nữa, v.v... Một người lớn tuổi phải sống cho ra người lớn tuổi, phải đúng đạo đức làm người lớn tuổi, đừng để con cháu xem thường, khinh chê, v.v... “ông già này, ông già nọ”. Nhất là các bác, các chú phải làm gương tốt về đức hạnh cho con cháu soi. Có được như vậy các cháu mới tôn trọng và cung kính các bác, các chú. Chứ các bác, các chú có những hành động “ba mươi lăm”, thì làm sao các cháu kính trọng và tôn quý được. Phải không hỡi các bác, các chú?

Thưa các bác và các chú! Tất cả các cháu gái cũng như các cháu trai trong đất nước Việt Nam nói riêng và cả thế giới nói chung là con cháu của các bác, của các chú. Vậy thì các bác, các chú phải đối xử như thế nào? Thương yêu như thế nào? An ủi giúp đỡ các cháu như thế nào là đúng nghĩa và trách nhiệm bổn phận của các chú, các bác?

Đời là một chuỗi ngày dài đầy đau khổ mà mọi người cần phải chiến đấu từng giây, từng phút để giữ gìn đạo đức làm người không làm khổ mình, khổ người. Cho nên, đời sống của con người có gì là hạnh phúc đâu? Không lẽ cuộc đời chưa từng dạy các bác, các chú một bài học, để hiểu thế nào “đời là khổ” sao? Vậy mà các bác, các chú lại còn chui vào quán bia ôm, cà phê ôm, vũ trường huyên náo, mơn trớn với những cháu gái bé nhỏ này. Hình ảnh này để lại trong tâm hồn của các cháu một vết nhơ vô đạo đức khó quên: “Già không nên nết”.

Đức không tham sắc dục không chấp nhận một ông già gần chết mà lấy một người vợ trẻ. Tại sao vậy? Tại vì mang đến cho đời nhiều tội lỗi khổ đau như:

1- Vô đạo đức nhất: Sau khi ông chết để lại một cô vợ trẻ tuổi còn đôi mươi, và như vậy phải chịu suốt đời gối chiếc, chăn đơn.

2- Vô đạo đức thứ hai: Nếu vợ cả còn sống thì nỗi đau khổ, cay đắng, thù hận của hai người phụ nữ này biết chừng nào quên?

3- Vô đạo đức thứ ba: Một ông già sành đời lớn tuổi như cha mẹ, khéo léo dụ dỗ, làm mê hoặc con gái của người ta, khiến cho cha mẹ đau khổ và cả gia đình cô gái buồn phiền bất an.

4- Vô đạo đức thứ tư: Tuổi tác lớn như cha mẹ mà ôm lấy một cô gái như con, cháu của mình, thì lương tâm, trách nhiệm bổn phận đạo đức làm người ở chỗ nào chấp nhận được nữa? Nếu muốn bảo rằng tình yêu không ranh giới ở tuổi tác, thì đó là lối lý luận che đậy tâm ngu si đang đắm đuối si mê sắc dục giữa nam nữ.

Vậy tình yêu là gì? Nếu muốn hiểu biết hai chữ tình yêu cho đúng nghĩa, thì chúng ta nên xét về nhân quả. Nếu không có nhân quả thì không nhân duyên gặp nhau, không có nhân duyên gặp nhau thì làm sao gọi là tình yêu. Tình yêu chẳng qua chỉ là nhân duyên của nhân quả. Một trò đùa trên sân khấu của nhân quả, chứ tình yêu có nghĩa lý gì đâu mà gọi yêu đương.

Trang Tử đã hiểu được một nửa nghĩa này do bà vợ phụ bạc. Nên khi vợ chết, Ông vừa ngồi vỗ trống cơm vừa hát: “Vợ chết trước là vợ mình, vợ chết sau là vợ người ta”. Đúng vậy, tình yêu ở chỗ nào? Vì đạo lý Nho giáo áp đặt quá khắt khe với nữ giới: “Chính chuyên một chồng”, hay: “Tại gia tòng phụ, xuất giá tong phu, phu tử tòng tử”. Đó là lối áp đặt của chế độ phong kiến, chứ con người thì không phải như vậy.

Ngày nay, đạo đức Nho giáo áp đặt của chế độ phong kiến được cởi bỏ, mà nền đạo đức nhân bản - nhân quả chưa được thay thế vào, thì có thể một tai hoạ rất lớn cho con người. Bằng chứng nam nữ được bình quyền như nhau, nên trai gái ôm nhau nhảy múa, ngồi sát bên nhau cười cợt, hôn hít không như ngày xưa: “Nam nữ thụ thụ bất tương thân”. Có nghĩa là trai gái không được gần nhau. Gần nhau thì như: “Lửa gần rơm không trèm thì trụa”, hay: “Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén”. Những lời dạy này không sai. Hiện giờ, nam nữ truy hoan sắc dục một cách bừa bãi, gây ra một tệ nạn xã hội to lớn, mà các nhà lãnh đạo phải nhức óc, đau đầu. Vì tuổi trẻ là mầm non của Tổ quốc.

Trong cuộc sống hằng ngày, trai gái yêu nhau cũng chỉ làm theo qui luật của nhân quả, để thực hiện con đường sinh tử luân hồi qua sự cám dỗ khoái lạc tình dục, chứ chẳng có gì là yêu thương. Yêu thương là những danh từ chỉ cho tình cảm nam nữ gắn bó trong tình dục, để thực thi qua sự hôn phối theo luật pháp thế gian, để trói buộc nam nữ thành chồng thành vợ. Nhờ có nhiều người chứng kiến nên tránh cảnh ly dị hoặc nay chồng này mai vợ khác. Cho nên nói tình yêu không ranh giới ở tuổi tác là một cái lý để áp đặt người phụ nữ chịu thiệt thòi nhất: “Trai năm thê bảy thiếp, gái chính chuyên một chồng”.

Một người phụ nữ già khó tìm một người chồng trẻ. Ngược lại, một ông già tìm nhiều người vợ trẻ rất dễ dàng. Cho nên, nói tình yêu không ranh giới tuổi tác là sai. Không có tình yêu, mà chỉ có sự mê muội say đắm lầm lạc trong qui luật của nhân quả. Khi luật nhân quả đi qua rồi, là để lại một hậu quả cay đắng và phũ phàng của kiếp người, mà không thể chuộc lại được như thủa ban đầu của con người chưa nhiễm ô tình dục. Còn bảo rằng có tình yêu chân thật của tuổi trai gái mới lớn lên, thì điều này cũng không đúng, đó là những mối tình lãng mạn của trai gái tuổi còn đôi mươi bồng bột, chưa chín chắn trong cuộc đời. Cho nên gặp những điều gì trắc trở dám sống dám chết với nhau. Đó là thứ tình yêu mê muội lãng mạn. Trên đời này không có ai yêu thương mình bằng chính mình, vậy mà mình còn chưa yêu thương mình mà bảo rằng tình yêu chân thật đối với người khác, thì làm sao ai tin được. Phải không hỡi các bác, các chú?

Các cháu gái này tuổi còn trẻ dại, chưa biết và chưa hiểu đời là một chuỗi ngày đau khổ của kiếp người, tưởng rằng: đời chỉ có tiền là hạnh phúc, là muốn gì cũng được, “có tiền mua tiên cũng được”. Vì ý nghĩ nông cạn như thế, nên tham tiền mà bạc bán thân nuôi miệng; vì tham tiền bạc mà ăn mặc cho sang đẹp; vì tham tiền mà lấy một ông chồng già tuổi lớn hơn cha; vì tham tiền bạc nên làm một nghề bẩn thỉu, tồi tệ, hèn hạ nhất trong các nghề. Nghề bán chôn nuôi miệng không phải là một nghề nghiệp, mà là một hành động tham sắc dục và tham tiền bạc. Cho nên các bác, các chú phải làm gương sáng đạo đức cho các cháu soi, chứ lẽ đâu các bác các chú có những hành động “ba mươi lăm” với các cháu nhỏ như vậy thì còn ra gì!

Thưa các bác, các chú! Đất nước ta là một đất nước hiền lành nằm dọc theo biển Thái Bình Dương. Dân tộc ta là một dân tộc anh hùng. Lịch sử đã ghi chép lại những trang sử oai hung chống giặc phương Bắc, dẹp giặc phương Nam, đuổi giặc phương Tây như Trưng Vương, Triệu Ẩu, Ngô Quyền, Lý Thường Kiệt, Trần Hưng Đạo, Quang Trung Nguyễn Huệ và thời hiện tại là Hồ Chí Minh. Đất nước anh hùng như vậy thì các bác và các chú phải làm sao cho xứng đáng quê hương xứ sở này, với tổ tiên của chúng ta, thì chúng ta mới không hổ thẹn mặt với những người xưa.

Vì thế, đạo đức làm người các bác và các chú phải thực hiện cho bằng được. Nhất là đức không tham sắc dục, để các bác các chú có một tâm hồn được trong sạch và không lầm lỗi, để không đánh mất danh dự của bản thân, danh dự của đất nước mình, quê hương mình. Phải không hỡi các bác các chú? Các bác và các chú làm được điều này là một tấm gương sáng cho cháu, con. Để các cháu con xin hứa: nguyện mãi mãi noi theo gương sáng của các bác và các chú, sống một đời sống giữ gìn đức không tham sắc dục, để các độ tuổi của cháu con từ thiếu niên, thanh niên, trung niên đều được vui trong sức khoẻ, trẻ trong tâm hồn, hồn nhiên trong cuộc sống hiện tại và mai sau.

d. ĐỨC KHÔNG THAM SẮC DỤC VỚI THANH NIÊN VÀ THIẾU NIÊN

Hỡi các bạn trẻ thanh thiếu niên! Các bạn là những mần non của Tổ quốc, các bạn là sức mạnh để bảo vệ và xây dựng đất nước, quê hương này. Các bạn có biết không? Cớ sao các bạn nghĩ gì mà bước chân vào những nơi vũ trường, quán bia ôm, cà phê ôm, v.v... nơi nhạc xập xình với đèn xanh, đèn đỏ mờ mờ, ảo ảo khiêu dâm gợi dục; nơi đó là nơi mua bán mãi dâm; nơi đó là những ổ bệnh tật nan y; nơi đó không phải là nơi giải trí lành mạnh; nơi đó là nơi biến các bạn trở thành kẻ ăn chơi trác táng, truỵ lạc, đàng điếm; nơi đó biến các bạn trở thành những tên du côn, du đãng; nơi đó là nơi biến các bạn thành những tay đầu trộm đuôi cướp, quậy xóm phá làng, làm rối trật tự an ninh xã hội; nơi đó sẽ đưa các bạn vào tù ra khám; nơi đó biến các bạn trở thành kẻ say sưa giấc mả, nằm đường, ngủ chợ; nơi đó biến các bạn trở thành những con nghiện ngập thuốc lá, thuốc lào, xì ke, ma tuý, thuốc phiện, v.v... Các bạn có thấy chăng?

Hỡi các bạn thanh niên và thiếu niên! Các bạn là mầm non của Tổ quốc, là rường cột của nước nhà. Tổ quốc đang trông chờ các bạn đấy. Sức sống và tương lai của các bạn đang lên. Để làm tròn trách nhiệm và bổn phận của người thanh niên đối với gia đình, cha mẹ và đất nước, quê hương, thì các bạn phải cố gắng học tập để trang bị cho mình một kiến thức hiểu biết và một nghề nghiệp chuyên môn, để không phụ lòng cha mẹ và quê hương đang mong chờ các bạn. Các bạn có hiểu nỗi lòng này chăng? Tại sao con người của các bạn đang trong sạch, thanh khiết; đang trau dồi những kiến thức đạo đức, văn hoá, khoa học kĩ nghệ, y học, pháp luật, v.v...; đang trở thành những người học trò giỏi, những người thợ lành nghề, những đứa con hiếu thảo, những công dân tốt, v.v... mà lại chui đầu vào những chỗ ô nhiễm, bẩn thỉu, bất tịnh của giới ăn chơi, đàng điếm, đĩ thoã, cờ gian. bạc lận, v.v...

Các bạn có biết chăng? nơi đó là nơi nguy hiểm đối với các bạn. Nó sẽ giết chết đời sống của các bạn. Tương lai của các bạn sẽ mịt mù. Bước chân vào những nơi này, nơi mà khiêu dâm gợi dục, nam nữ ngồi kề cận bên nhau hoặc ôm nhau, hoặc nhảy theo tiếng nhạc, đàn ca kích động, thì làm sao tránh khỏi tuổi trẻ như các bạn không sa ngã vào đường sắc dục. Mà đã sa ngã vào đường sắc dục thì cũng giống như người nghiện thuốc lá, thuốc phiện, thuốc lào, rượu, v.v... Làm sao bỏ được hỡi các bạn? cai nghiện là một điều rất khổ đau.

Từ con đường nghiện ngập sắc dục sẽ đưa các bạn vào những con đường nghiện khác như: thuốc lá, thuốc lào, thuốc phiện, xì ke, ma tuý, bài bạc, v.v... quá dễ dàng. Các bạn hãy vào thăm những trường cai nghiện xì ke, ma tuý, thuốc phiện, v.v... Rồi mới nhìn thấy những thực trạng đau lòng của tuổi trẻ thanh niên, thiếu niên nam nữ đang vật mình trong cơn nghiện. Thân hình của các bạn ấy tiều tuỵ, gầy ốm, gương mặt thiểu não. Thật là đáng thương! Các bạn có biết không? Ai đã làm cho các bạn ra nông nỗi này? Một phút vui chơi lầm lạc mà phải ôm hận cả đời. Các bạn có biết chăng? Cha mẹ của các bạn đã không còn nước mắt khóc cho các bạn nữa.

Có khi nào các bạn thanh niên, thiếu nữ đã bước vào thăm bệnh viện phụ khoa chưa? Trong các bệnh viện phụ khoa, thường thấy cảnh nạo thai cho các bạn tuổi còn học sinh, đó là một hiện tượng vô đạo đức, người giết người, mà chính là người mẹ trẻ - người mẹ giết con. Thật là đau lòng nhất! Phải không hỡi các bạn? Tội lỗi này thuộc về ai???

Hiện giờ, hầu hết thanh niên và thiếu niên nam nữ tuổi còn học trò mà vẫn sa ngã vào đường sắc dục, chỉ vì những người làm cha mẹ, cô bác lớn tuổi thiếu ý thức về đạo đức làm người, mà chỉ biết lợi nhuận quá lớn, gợi đúng tâm lý sắc dục của tuổi thanh niên, thiếu niên nam nữ, nên đua nhau mở vũ trường, quán bia ôm, quán cà phê ôm và những nơi ăn chơi cờ bạc trác táng, khiến cho thanh niên, thiếu niên nam nữ như con thiêu thân lao đầu vào chỗ chết mà không biết. Trách nhiệm này thuộc về ai hỡi các bác, các chú? Nếu chúng ta không lầm thì trách nhiệm này thuộc về ba hạng người trong xã hội phải chịu:

1- Những nhà lãnh đạo đất nước
            2- Những người làm cha mẹ
            3- Cá nhân của mọi người

Ra đường, bất cứ nơi đâu cũng thấy phụ nữ ăn mặc hở hang, ăn mặc bó sát người khêu gợi sắc dục, và quán lều bia ôm, cà phê ôm mọc lên không một làng nào, xã nào mà không có. Do tình trạng khắp mọi miền đất nước như vậy. Nên thảo nào thanh niên và thiếu niên nam nữ làm sao không hư thân mất nết được? Làm sao không trở thành du côn, du đãng được? Làm sao không rượu chè bài bạc được? Làm sao không sa ngã làm gái mãi dâm được? Làm sao không nghiện ngập rượu chè, xì ke, ma tuý, thuốc phiện, thuốc lá, thuốc lào được, v.v...? Làm sao không mắc bệnh Giang mai, Sida. Aids, HIV...?

Chánh quyền, nhà nước phải đau đầu nhức óc. Vì mầm non tương lai của Tổ quốc. Phải làm sao đây? Và bảo vệ như thế nào? Còn gia đình, cha mẹ thì chỉ biết buồn khổ, chứ cũng chẳng nghĩ ra cách nào để giải quyết được, khi con cái đã rơi xuống hố thẳm nghiện ngập. Hiện giờ công an phải vất vả dẹp từ băng nhóm này chưa xong, thì lại phải dẹp băng nhóm khác. Từ ngày đuổi giặc ra khỏi đất nước, thống nhất Bắc, Trung, Nam một nhà, những thanh niên, thiếu nữ sa ngã vào đường ăn chơi trụy lạc hư thân mất nết ngày càng nhiều hơn, khiến cho những người có lòng yêu nước thương dân phải đau lòng xót dạ.

Tham sắc dục làm hại mình và làm hại xã hội, biến con người tệ hơn loài thú vật. Ngày xưa, trong thời phong kiến, nhà vua nào tham sắc dục thì đất nước bất an, giặc giã và trộm cướp nổi lên khắp nơi, thiên tai lũ lụt, động đất mưa gió không thuận hoà, khiến mùa màng thất bại, v.v... Các bạn có thấy không? Lịch sử Trung Hoa còn ghi lại: Trụ Vương mê Đắc Kỷ mà nhà Thương bị diệt vong; U Vương mê đắm Bao Tự mà nhà Châu bị xoá tên; Đường Trung Tông Lý Trị mê Võ Tắc Thiên mà nhà Đường bị mất, v.v...

Bước chân đến một đất nước nào đó, mà thấy phụ nữ ăn mặc hở hang thì biết ngay đất nước đó không có đạo đức làm người. Thường người dân đất nước đó sống không chung thuỷ, vợ chồng hay ly dị, con cái thường đau khổ vì thiếu tình thương và sự chăm lo chu đáo của cha mẹ. Sống khiêu dâm gợi dục như vậy thì văn hoá nước đó sẽ đồi truỵ, dân tộc nước đó sẽ có nhiều bệnh tật về đường sinh dục khổ đau. Nước đó dù có nền kinh tế phát triển, nhưng vẫn không mang lại cho đất nước đó một nền đạo đức tốt đẹp hơn. Nước đó dù có một nền văn minh tột đỉnh, thì sự văn minh ấy cũng chỉ là một tai hoạ lớn cho đất nước đó mà thôi, chứ chưa phải là một hạnh phúc chân thật cho dân nước đó.

Cuộc sống của con người đã chứng minh cho chúng ta thấy tâm tham sắc dục là tai hại. Nếu không biết hạn chế được tâm sắc dục, thì tham vọng cũng từ đó phát triển to lớn. Tham vọng càng to lớn thì đạo đức càng triệt tiêu, đạo đức bị triệt tiêu thì sự sống của con người phải chịu nhiều cay đắng khổ đau. Nếu con người tâm tham vọng nhiều, thì có thể đi đến tận diệt sự sống trên hành tinh này. Tại sao vậy? Như chúng tôi đã nói ở trên, tâm sắc dục là con đường sinh tử. Sống khiêu dâm gợi dục là dọn cho con đường sinh tử mở cửa. Con người có tính tham đắm tâm sắc dục nhiều là con người sắp đi vào cõi chết.

Người tham sắc dục cũng như người lấy sắc dục làm nghề nuôi sống, là một điều tai hại nhất cho bản thân họ. Hậu quả họ phải gánh chịu ở ngày mai. Người tham sắc dục tuổi thọ kém dần, sức khoẻ suy yếu như trên chúng tôi đã nói, đầu óc không sáng suốt. Trong thời phong kiến, các vua chúa đắm mê sắc dục đều yểu tử. Việt Nam có một vị vua đam mê sắc dục, nên khi hội triều ông không thể ngồi được, thường nằm nên gọi ông là Ngoạ Triều Hoàng Đế.

Người tham mê sắc dục, tinh lực bị hao mất, do tinh lực bị hao mất nên ý chí nghị lực cũng không còn. Do đó, người tham sắc dục không bao giờ làm nên và duy trì việc lớn, chỉ là phường ăn chơi, trác táng... Quậy làng phá xóm, khiến cho mọi người sống bất an. Do ý chí nghị lực không có, người tham sắc dục sẽ không làm nên và duy trì được những việc lớn nào cả, tâm tính họ thường ích kỷ, nhỏ mọn, hẹp hòi, v.v...

Muốn thắng được giặc sinh tử luân hồi, Phật giáo cấm triệt để đệ tử của mình: “phải đoạn diệt tâm sắc dục”. Có đoạn diệt được tâm sắc dục thì tu hành mới mong có thể tu hành chứng quả A-la-hán. Quả A-la-hán không dành cho những người tâm còn sắc dục. Dù chỉ còn sắc dục một chút xíu như hạt cát trong đầu móng tay thì quả A-la-hán kia cũng khó mà hưởng được mùi vị. Chúng tôi xin nhắc lại, quả vị A-la-hán của đạo Phật là một quả vị tu hành gian khổ trải qua nhiều thử thách, vì thế nó có khả năng làm chủ mọi sự đau khổ của kiếp người. Cho nên, quả vị A-la-hán là một quả vị rất khó làm. Đòi hỏi người làm được việc này thì phải chấm dứt tâm sắc dục. Nếu không chấm dứt tâm sắc dục thì tinh lực bị hao mòn, tinh lực bị hao mòn thì không đủ sức tu tập chứng quả A-la-hán. Do đó, chúng ta xét thấy người còn tâm sắc dục, thì khó mà làm nên việc lớn của bậc vĩ nhân, như trên chúng tôi đã nói.

Đạo đức nhân bản - nhân quả không làm khổ mình, khổ người nói thì dễ, nhưng mà sống thực hiện làm cho đúng là một điều rất khó. Khó, nhưng không phải là không làm được. Làm được nó thì đem lại cho đời sống chúng ta một hạnh phúc to lớn vô cùng. Như chúng ta đã biết, tâm tham sắc dục sẽ đưa đến tai hại rất nhiều cho chúng ta, vừa làm cho vật chất tinh lực của cơ thể hao mất, và vừa làm cho tinh thần suy yếu mất hết nghị lực kiên cường. Biến chúng ta thành những người tiêu cực, yếm thế, chán đời bạc nhược, v.v...

Do sự hiểu biết lợi hại của tâm sắc dục như vậy, chúng ta phải cân nhắc kỹ lưỡng. Đầu tiên, về tâm sắc dục chúng ta nên ngăn chặn và hạn chế, không cho nó phát triển quá trớn. Vì thế, nên tránh xa nơi có phụ nữ ăn mặc hở hang, tránh xa xem phim ảnh đồi trụy; không nên xem hình ảnh phụ nữ loã thể, tránh xa những món ăn kích thích dâm dục; tránh xa những lời nói tục tĩu, thô lỗ, khiêu dâm gợi dục; tránh xa những loại sách báo văn chương đồi trụy, khiêu dâm gợi dục như thơ Hồ Xuân Hương, v.v...

Muốn lợi ích cho bản thân, cho tinh thần của mình luôn sáng suốt và khỏe mạnh, thì phải ngăn ngừa như trên chúng tôi đã nói, thì mới thực hiện được “Đức Không Tham Sắc Dục”. Đức không tham sắc dục được giữ gìn trọn vẹn thì chúng ta phải dùng tư kiến tư duy về sắc dục, thấu suốt lý về khổ đau của tâm sắc dục, thấu suốt lý nhân quả hấp thu nam nữ đi đến tâm say đắm sắc dục. Khi tư duy về sắc dục là phải tư duy nơi thân bất tịnh, uế trược, hôi thối, nơi bài tiết những chất bẩn thỉu. Thân người nam cũng như thân người nữ, không có thân nào là sạch sẽ tốt đẹp cả, chỉ toàn là chất bất tịnh nhất trong thân. Thân người cũng ví như một thùng rác, nơi chứa những đồ bất tịnh, uế trược.

“Đức không tham sắc dục” giúp cho chúng ta không làm hại chúng ta, giúp chúng ta sống một đời sống thanh tịnh trong sạch; giúp cho chúng ta thực hiện đạo đức thương mình, không đem tai họa, bệnh khổ vào thân. Nếu giữ gìn được đức không tham sắc dục thì có lợi ích lớn cho mình, cho người và cho xã hội...

Có những triết học hiện sinh quan niệm cuộc sống con người chỉ có hiện tại và chết là hết, nên cho rằng: “Sống là để hưởng thụ”. Vì thế, họ khuyến khích thanh niên nam nữ lăn xả vào cuộc sống hiện sinh để hưởng thụ cho thỏa mãn, cho “xả láng” cuộc đời. Nhưng các bạn có biết chăng? Nhà triết học này chưa hiểu tâm tham dục của con người là tâm không đáy. Cho nên, hưởng thụ xả láng để được thỏa mãn dục vọng, nhưng làm sao thỏa mãn dục vọng được. Cuối cùng, nhà triết học này chẳng đạt được thỏa mãn nên ôm chân ngựa khóc, không ngờ con ngựa đá ông ta chết. Đấy, các bạn có thấy gương hiện sinh hưởng thụ xả láng của nhà triết học này chăng? Phải đi đến chỗ chết một cách rất là oan uổng và thảm thương.

Cuộc đời này đã chứng minh cho chúng ta thấy: “Người nào sống để hưởng thụ cho thoả mãn dục vọng của mình, thì cuối cùng sẽ thân tàn ma dại, khổ đau tận cùng”. Chẳng bao giờ tìm sự an vui hạnh phúc trong dục vọng mà có được. Nếu đời sống con người không có ý thức về đạo đức nhân bản không tham sắc dục thì thế gian này loài người khó được an vui - dứt khổ.

<<Quay lai
Gửi cho bạn bè Trang in
 
     
  Các bài viết khác của chủ đề Thế sự  
     •  HỌC ĐỂ LÀM NGƯỜI - 11.2017 (Sưu tầm). (08.11.2017)  
     •  HỌC ĐỂ LÀM NGƯỜI - 10.2017 (Sưu tầm). (22.10.2017)  
     •  TÂM TÌNH CỦA NGƯỜI CƯ SĨ. Ngọc Hương. (14.10.2017)  
     •  HỌC ĐỂ LÀM NGƯỜI - 09.2017 (Sưu tầm). (29.09.2017)  
     •  HỌC ĐỂ LÀM NGƯỜI - 08.2017 (Sưu tầm). (08.09.2017)  
     •  HỌC ĐỂ LÀM NGƯỜI - 07.2017 (Sưu tầm). (25.08.2017)  
     •  HỌC ĐỂ LÀM NGƯỜI - 06.2017 (Sưu tầm). (13.07.2017)  
     •  HỌC ĐỂ LÀM NGƯỜI - 05.2017 (Sưu tầm). (19.05.2017)  
     •  HỌC ĐỂ LÀM NGƯỜI - 04.2017 (Sưu tầm). (18.04.2017)  
     •  HỌC ĐỂ LÀM NGƯỜI - 03.2017 (Sưu tầm). (14.03.2017)  
     •  HỌC ĐỂ LÀM NGƯỜI - 02.2017 (Sưu tầm). (24.02.2017)  
     •  HỌC ĐỂ LÀM NGƯỜI - 01.2017 (Sưu tầm) (05.02.2017)  
     •  HỌC ĐỂ LÀM NGƯỜI - 22.2016 (Sưu tầm). (25.12.2016)  
     •  HỌC ĐỂ LÀM NGƯỜI - 21.2016 (Sưu tầm). (14.12.2016)  
   
  TRANG : 1 | 2 | 3 | 4 | 5 ...[Next 5 of 8 pages] ...
     
 
   
 
   
Trang Chủ   |   Thư Ngỏ   |   Diễn Đàn   |   Liên hệ   |     Quản lý |  

 

©2012- Bản quyền thuộc GIỌT NẮNG CHƠN NHƯ
Email: banbientapgiotnangchonnhu@gmail.com
(Ghi rõ nguồn khi sử dụng tư liệu bài viết trong website này)