DANH MỤC
  • Thế sự
 
  • Chánh kiến
 
  • Giới luật
 
  • Đại tạng kinh Việt nam
 
  • Tìm hiểu kinh Nikaya
 
  • Dựng lại Chánh pháp
 
  • Nghiên cứu – Đối luận
 
  • Tham vấn – Hỏi đáp  
  • Thư viện
 
 
 
  Cập nhật ngày: 14/10/2017
 
  Cập nhật ngày: 03/06/2017
 
  Cập nhật ngày: 23/08/2016
 
  Cập nhật ngày: 21/08/2015
 
  Cập nhật ngày: 02/04/2015
 
  Cập nhật ngày: 18/09/2013
 
     
 
  • Thư viện thầy Thông Lạc
 
  • Danh mục trên Giọt Nắng Chơn Như.
 
  • Vấn đạo thầy Thích Bảo Nguyên
 
  • TV Chơn Như (YouTube)
 
  • Tu viện Chơn Như
 
  • Chơn Lạc
 
     
     THỐNG KÊ  
  Số người Online: 4  
  Số lượt truy cập: 26448  
     
  Untitled Document
   
 
  Nghiên cứu – Đối luận
• AI CƯỚP ĐOẠT THIỀN PHẬT GIÁO? - Nhật Minh  
Cập nhật ngày : 20.03.2013 (Đã đọc : 7141 lần )

Trên trang mạng Phật giáo có khá đông độc giả, một tác giả (MT) đã giới thiệu bài viết bày tỏ mối lo toan về sự mất còn của thiền Phật giáo. Sự lo toan xem ra sốt sắng, ấy mà lo thì lo chứ họ có biết Thiền của Phật giáo là gì đâu! Xin trích một đoạn để quý độc giả cùng suy ngẫm:

“…mới đây, khi đọc đến mục “Thiền” trong Từ điển Tâm lý học, biên soạn Viện Tâm lý học thuộc Viện Khoa học Xã hội Việt Nam, GS. TS Vũ Dũng chủ biên (nhà xuất bản Từ điển Bách khoa, Hà Nội xuất bản, 2008) thì quả là đáng quan tâm.

Đây là hiện tượng đã có những nhà khoa học Việt Nam bị đầu độc bởi luận điệu cướp đoạt thiền Phật giáo. Chúng tôi xin dẫn lại dưới đây nội dung định nghĩa “Thiền” của quyển từ điển nói trên, để bạn đọc tham khảo về nguy cơ đã trở thành hiện thực tiêu cực trong thực tế.

Định nghĩa thiền nhưng các tác giả quyển từ điển (gồm đến 30 nhà tâm lý học ở các trường, viện, bệnh viện, cơ sở thực nghiệm tâm lý) đã không nhắc gì đến Phật giáo cả mà lại nhắc tới… “Chúa trời”.

Việc dẫn lại ở đây xin coi là việc báo động hiện tượng Phật giáo bị ăn cướp giá trị của mình.

THIỀN

Sự phong tỏa mạnh mẽ vào vật thể bằng trí tuệ, bằng ý tưởng, diễn ra bên trong suy tưởng, có thể đạt được bằng cách tập trung tối đa vào một khách thể và loại trừ mọi yếu tố gây xao nhãng sự chú ý, cả các yếu tố bên ngoài (tiếng ồn, ánh sáng) và các yếu tố bên trong (các căng thẳng về thể lực, cảm xúc và những căng thẳng khác).

Thiền là một hình thức luyện tập tâm lý, đã ứng dụng những hình thức khác nhau, phụ thuộc vào bối cảnh văn hóa – lịch sử. Thiền được ứng dụng nhiều ở các nước phương Đông như: Ấn Độ, Trung Quốc và các nước có nền văn hóa tương đồng khác ở khu vực này. Kiểu thiền của phương Đông (bao gồm tất cả các hình thức Yoga của Ấn Độ, Đạo giáo ở Trung Quốc) có giả định rằng sự hòa tan mang tính tôn giáo thần bí của ý thức cá nhân trong cái tuyệt đối vô bản ngã, tương tự như đại dương-tình huống được thực hiện bằng hình ảnh của con bươm bướm đã bị ánh lửa của ngọn nến thiêu cháy hoặc con búp bê muối bị hòa tan trong nước biển. Một khuynh hướng tôn giáo thần bí khác của thiền, được sùng bái bởi Ki tô giáo, đã lý giải thiền như sự dung hợp của 2 nhân cách: con người và Chúa Trời….”

(Bài "Một kết quả của mưu toan cắt rời Thiền ra khỏi Phật giáo" của MT – Nguồn phattuvietnam.net).

Dưới đây, vài ý kiến ngắn xin chia sẻ cùng tác giả bài viết “Một kết quả…” và quý độc giả. Chúng ta cùng nhau chung sức để bảo vệ, phát triển Chánh pháp của đức Thích Ca. Đó là nền đạo đức nhân bản – nhân quả hết sức khoa học và công bằng, đó là hạnh phúc của muôn loài đang cùng chung sống trên hành tinh nhỏ bé, mong manh. Ai là người đã lưu tâm? 

I. Mục đích cứu cánh của đạo Phật:

1- Đạo Phật nguyên thủy do đức Thích Ca hoằng dương với mục đích cứu cánh là Tâm bất động, thanh thản, an lạc, vô sự. Đó cũng chính là tâm vô lậu của hành giả đã làm chủ được bốn sự khổ đau của kiếp người, vượt qua vòng sanh tử, chấm dứt tái sanh luân hồi, đó là Niết Bàn tại thế.  

2- Đạo Phật phát triển: Với các Tông phái phi đạo Phật, tuy rằng cũng quảng bá rằng đi tới mục tiêu cứu cánh của đạo Phật. Nhưng những cứu cánh ấy ra sao?

- Đối với Thiền Tông, mục đích cứu cánh đạt được là: Phật Tánh, Bản Lai Diện Mục Hiện Tiền, Tánh Thấy, Tánh Nghe, Tánh Biết, Tâm không Niệm Thiện Niệm Ác, Niết Bàn…

- Đối với Tịnh Độ Tông, mục đích cứu cánh là đạt tới cảnh giới Tây phương Cực lạc của Phật A Di Đà phóng hào quang tiếp dẫn, là để biết ngày vãng sanh, là Niết Bàn…

- Đối với Mật Tông thì mục đích cứu cánh là đạt được các thần thông siêu việt để người đời thích thú ca tụng, là biết được nơi mình về (tái sanh) sau khi chết để được mãi mãi mọi người chiêm bái kính ngưỡng. Ví dụ điển hình như ngài Dalai Lama 14 hiện nay, đã liên tiếp truyền thừa từ nhiều thế kỷ qua. 

- Đối với Thiền Minh Sát, mục đích đạt được là sát tuệ 16 Minh với 7 giai đoạn thanh tịnh, nhưng các vị vẫn ăn thịt chúng sanh như ăn rau. (Đạo Phật Nguyên Thủy chỉ đạt tối thắng là Tuệ Ba Minh).   

Mới đây ngài Duy Tuệ cho ra lò loại Thiền Minh Triết thực sự phủ nhận (không cần) Bát Chánh Đạo và đặt ra vấn đề người phật tử không cần tu nhưng vẫn có thể tự nhiên rơi vào trạng thái “Thành Phật”. Như vậy thì ta miễn bàn Thiền Minh Triết.

II. Phương pháp tu tập theo đạo Phật:

1- Đạo Phật Nguyên Thủy dạy bốn chúng Phật tử tu hành dựa trên tinh thần Tự Lực của mỗi cá nhân, Tự mình thắp đuốc lên mà đi. Tu tập bằng phương pháp xả ly tâm tham, sân, si tức là dứt sạch hết những trạng thái khổ đau của con người. Đó là PHÁP TU XẢ TÂM. 

2-  Với  các Tông phái khác thì hầu hết là nương tựa vào tha lực, cầu xin, cúng bái, thành kính để được ban phước. Hoặc tu tập thì cố gắng ức chế tâm cho Ý thức mất, Tưởng thức hoạt động để thấy mình siêu phàm nhưng Tham, Sân, Si vẫn còn đủ.  Đó là PHÁP TU ỨC CHẾ TÂM. 

III- Con đường tu tập của đạo Phật:

1- Đạo Phật Nguyên Thủy tu tập trên cơ sở của Bốn Diệu Đế, Mười Hai Nhân Duyên, Tám Chánh Đạo và Ba mươi bảy phẩm trợ đạo do đức Thích Ca hoằng dương còn nguyên vẹn và đầy đủ trong tạng kinh Nikaya – ĐTKVN.

Lộ trình cơ bản là con đường Thánh Đạo Tám Ngành hay còn gọi là Giới – Định – Tuệ. Hành giả tu hành phải đi đúng lộ trình từ Giới đến Định và cuối cùng thành mãn Tuệ Ba Minh (Giải thoát). Trong đó Giới tức là Giới Luật, tức Đạo Đức Phật giáo là phần căn bản vô cùng quan trọng để xem biết hành giả có thể thành đạt sự tu hành được hay không.

2- Đạo Phật phát triển với các tông phái như Thiền Tông, Tịnh Độ Tông, Mật Tông, Thiền Minh Sát tuy cũng có chút ít gọi là nương theo Tám Chánh Đạo nhưng tâm đời chưa buông bỏ được nên vẽ ra đủ thứ pháp môn, rất nhiều pháp môn (84 ngàn pháp môn) để dối trá, lừa mị người cầu danh, cầu lợi.

Lộ trình cơ bản của các Tông này thường không đi theo con đường Phật dạy, họ không cần quan tâm đến Giới Luật. Mới vào tu là tu Thiền, tu Định để mong khởi Tuệ, khởi Tuệ là thành mãn Giới luật. Họ đã nhầm. Ai biết Tuệ đó là Tưởng Tuệ chỉ để múa lưỡi khua môi lừa người ít biết. Giới luật của họ thì ai cũng rõ: “Sống ung dung tự tại trong chùa to Phật lớn, quang cảnh đẹp. Thư thái hồn nhiên “đói ăn, khát uống, mệt đi nằm…

Do vậy tu sĩ các Tông phái này tu tập không có ai đạt được oai nghi chánh hạnh của người phật tử bình dân, nói chi đến oai nghi đạo đức của một bậc Thánh. Họ vẫn mãi nối tiếp con đường đau khổ trong  bể trầm luân không sao giải thoát được.  

IV- Thành quả tu tập của đạo Phật:

1- Đạo Phật Nguyên Thủy nếu tu tập đúng lộ trình và phương pháp Phật dạy thì mục đích cứu cánh đạt được ngay liền khi mới bắt đầu khởi tu. Vì thế Phật dạy: “Pháp Ta không có thời gian, đến để mà thấy…”.

Công phu thành mãn là hành giả đạt được Bảy Năng Lực Giác Chi, Bốn Thần Túc với Mười Lực Như Lai. Khi ấy hành giả thể nhập Bốn Thánh Định dễ như trở bàn tay, như lấy đồ trong túi. Và quả vị đạt được là Phật, A La Hán, Thiên Nhân Sư… đầy đủ mười hai danh xưng mà đức Phật đã tuyên. (Hay nói dễ hiểu hơn, hành giả đạt được “Tâm bất động trước các pháp và các cảm thọ, làm chủ được Sanh, Lão, Bệnh, Tử và chấm dứt tái sanh luân hồi”).

2- Đạo Phật phát triển với các tông phái phi Phật pháp thì họ luôn tự an ủi mình hãy cố gắng, phải tu tập đến vô lượng kiếp. Hoặc cố gắng hơn, họ tự phong minh là Bồ Tát để hành Bồ Tát hạnh mong thành Phật trong tương lai mù tịt ở rất xa. Họ chẳng hiểu Bồ Tát chỉ là một người còn đang tu tập, vậy mà vội vã đi giảng đạo dạy người hành Bồ Tát đạo.

Thế cho nên quả vị của các ngài đạt được chỉ là Đại Đức, Thượng Tọa, Hòa Thượng giảng sư, nói Thiền nói Đạo thì như gió thổi mưa tuôn, nhưng mục đích cứu cánh Phật dạy thì chẳng ai đạt được gì. Họ vẫn bệnh đau đi bệnh viện, đi bác sĩ chữa trị chứ hoàn toàn không làm chủ được chút nào. Bệnh chưa làm chủ được thì làm sao làm chủ được Chết, làm chủ được Già, làm chủ được Sanh? Cho nên quả vị của họ chỉ là quả “0” thật to để lại muôn đời sau. 

Thưa quý vị Phật tử,

Qua 4 mục so sánh dẫn trên, quý vị sẽ chọn nẻo nào?, về với đạo Phật Nguyên Sơ?, hay chạy theo hai dòng Phật giáo phát triển Bắc tông và Nam tông?

Đức Phật đã từng dạy: “Được thân người là khó, được (gặp) nghe Chánh Pháp còn khó hơn”. Thế mà quý vị chẳng tin. Lời Phật dạy với lòng Từ Bi vô lượng vô biên, không khi nào Ngài nói dối một điều gì. Vậy tại sao chúng ta không tin Ngài mà lại còn có biết bao nhiêu điều nghi hoặc dẫn đến phỉ báng, chê bai giáo lý của Ngài?

Đức Phật Niết bàn đã hơn hai mươi lăm thế kỷ, giáo pháp Ngài dạy đã bị phủ dày bởi bao lớp tà kiến của những người học nhiều tu ít, tâm còn nặng danh lợi với đời nên luôn tìm mọi cách để thỏa mãn lòng dục của mình. Họ đâu biết rằng càng thỏa mãn dục bao nhiêu thì càng chất chứa khổ đau thêm bấy nhiêu.

Làm thế nào để Tu Hành Giải Thoát?

Pháp nào là Chân Thật của đức Phật để tu?

Nếu đây là những câu hỏi nghiêm túc và thành tâm của người muốn trớ về với pháp Phật chân chánh thì câu trả lời không khó khăn gì. Tất cả đường đi, lối bước đã được cố Trưởng lão Thích Thông Lạc giảng dạy đầy đủ và cặn kẽ. Hãy cố gắng vứt bỏ những kiến chấp lỗi thời, những sở tri tà kiến ôm ấp suốt mấy ngàn năm, nay đến lúc bỏ được rồi, như thế còn lo gì ai cướp mất Thiền Phật giáo.  

Để rõ ràng thêm về Thiền của đạo Phật, xin nhắc lại mấy lời đức Bổn Sư đã dạy: “Người tu sĩ đạo Phật cạo bỏ râu tóc, đáp áo cà sa, từ bỏ gia đình, sống không gia đình, không nhà cửa, một bát ba y, ngày xin ăn một bữa… tâm hồn trắng bạch như vỏ ốc, phóng khoáng như hư không…”. Đó chính là Thiền của đạo Phật, thiền của đạo Phật vô cùng vô tận, bao nhiêu người đến lấy cũng chưa hết, mà chẳng có ai đến lấy cũng không sợ thừa. Lo sợ chi ai cướp mất thiền, thật là lo uổng!

Đáng lo hơn là làm sao ta Hành Thiền được. Tu sĩ xưa nay nói Đạo, nói Thiền thì như rồng leo, vượn hót, nhưng Hành Thiền thì dối trá như mèo “ị”, gà bươi. Trách ai?

<<Quay lai
Gửi cho bạn bè Trang in
 
     
  Các bài viết khác của chủ đề Nghiên cứu – Đối luận  
     •  PHẬT A DI ĐÀ và CỰC LẠC TÂY PHƯƠNG thực hay giả? - Nguyễn Hoàng Giang. (25.07.2014)  
     •  NÓI KHÔNG VỚI "NGOẠI CẢM", SỰ MÊ TÍN TÀN HẠI. (17.07.2014)  
     •  LIÊN QUAN LINH HỒN - NGOẠI CẢM (Vấn đáp Phật pháp). (23.01.2014)  
     •  LIÊN QUAN LINH HỒN, THẾ GIỚI SIÊU HÌNH, NGOẠI CẢM (17.01.2014)  
     •  TRÍ VÔ SƯ TỪ VĂN - TƯ - TU. Thư Minh Trí. (13.12.2013)  
     •  VỀ LUÂN HỒI NHÂN QUẢ và SÁU NẺO LUÂN HỒI? (09.12.2013)  
     •  VẤN ĐẠO HT VIÊN MINH: "ĂN THỊT VÀ ĂN CHÚNG SANH". Nhật Minh. (14.10.2013)  
     •  CĂN BẢN CỦA ĐẠO PHẬT. CÂU HỎI HAY,.... Viên Hạnh (09.07.2013)  
     •  ĐẠO PHẬT LÀ GÌ? CÂU HỎI HAY, MỌI NGƯỜI CÙNG ĐÁP. Viên Hạnh (04.07.2013)  
     •  PHẢN BIỆN CỦA MINH NGUYỆT VỚI THIỆN TRÍ. (13.05.2013)  
     •  KHÔNG NHÌN LỖI NGƯỜI - Hoàng Bùi (30.01.2013)  
     •  VẤN ĐỀ KHÔNG NÊN PHÊ PHÁN GIỮA CÁC TÔN GIÁO - Tâm Thuận. (29.01.2013)  
     •  NÓI VỀ PHẬT GIÁO ỨNG DỤNG (1) - Song luận cùng Dalai Lama - Viên Hạnh (17.12.2012)  
     •  NHẬN ĐỊNH LOẠT BÀI “PHẢN BIỆN” CỦA TOÀN KHÔNG - Kinh Kim Cang, Duy-ma-cật - Quảng Hạo (08.12.2012)  
   
  TRANG : 1 | 2 | 3 | 4
     
 
   
 
   
Trang Chủ   |   Thư Ngỏ   |   Diễn Đàn   |   Liên hệ   |     Quản lý |  

 

©2012- Bản quyền thuộc GIỌT NẮNG CHƠN NHƯ
Email: banbientapgiotnangchonnhu@gmail.com
(Ghi rõ nguồn khi sử dụng tư liệu bài viết trong website này)